-Mạnh thiên, dậy mau
- anh nghe thấy tiếng gọi của mẹ như khi xưa, chẳng lẽ xuống địa ngục phải đi qua đường hầm kí ức
- anh nghĩ
-Dậy mau, ăn sáng rồi đi học
- mẹ anh thấy anh không cựa nên lật chăn gọi thêm lần nữa
Anh dụi dụi mắt ngồi dậy. sao mẹ anh lại thế này, sao bà giống như thời anh còn đi học vậy, căn phòng này chẳng phải là phòng từ hồi cấp 3 của anh sao, không phải nhà anh đã chuyển sang biệt thự rồi ư
- anh ngơ ngẩn
-Còn không mau lên, dì lan chuẩn bị thức ăn cho con rồi đấy
- mẹ anh bước ra cửa
Khoan đã, dì lan không phải đã mất khi anh học lớp 12 ư, sao dì còn sống được cơ chứ
-Mẹ , hôm nay ngày mấy vậy
- anh đang nghĩ đến một khả năng
-Ngày 14/8/2003 được chưa
- mẹ anh tưởng anh trêu nên vui vẻ trả lời rồi bước xuống lầu
Anh thực sự sống lại ư, sống lại thời niên thiếu của chính mình. Ông trời cho anh một cơ hội sống lại có khi nào là muốn anh chuộc mọi lỗi lầm của mình. Anh ngồi ngẩn ngơ một hồi rồi mới rời khỏi giường. may anh vẫn nhớ đồng phục để ở đâu nên nhanh chóng mặc áo quần xuống nhà
Dưới nhà, ba anh đang ngồi đọc báo. Mẹ anh cùng dì lan dọn đồ ăn sáng, khung cảnh thật đàm ấm biết bao, đã bao lâu rồi anh không nhìn thấy cảnh này nhỉ, chợt lòng xúc động vô cùng.
Nhìn cả nhà đàm ấm bên bàn ăn, anh vui đến tý nữa thì chảy nước mắt. anh gắp đồ cho ba, mẹ khiến hai người nhìn anh bằng ánh mắt kinh ngạc. chẳng phải con trai họ vừa mới hôm qua còn ngong cuồng cãi lại họ hay sao mà hôm nay lại có hang dộng lạ vậy.
Anh chợt nhớ ra, mai hoa từ khi ba mẹ mất không hôm nào có bữa ăn tử tế, không phải cô không biết nấu, không phải người làm nấu ăn không ngon mà do cô không thể ăn một mình được, mỗi lần ăn cô sẽ lại nhớ tới bố mẹ mình nên không có tâm trạng. lại có ở trường ai cũng nói cô học giỏi kiêu ngạo nên chẳng ai đến chơi và ăn cùng, cuối cùng thì bữa trưa cũng chẳng có thế nên anh đã bao lần nhìn thấy cô ôm bụng đau quằn quại mà chẳng thể giúp. Lần này, anh sẽ quan tâm và yêu thương cô.
-Dì lan, dì chuẩn bị một phần để con mang tới trường được không?
- anh muốn mang cho mai hoa bữa sáng
-Không phải ở trường con đã có nhà ăn sao? Trước giờ con đâu có chịu mang đồ đi
- mẹ anh ngạc nhiên hôm nay anh cư xử rất lạ lùng
-Con mang cho mai hoa, cô ấy chẳng có bữa nào ăn tử tế cả
- anh trả lời, giờ anh mới chợt phát hiện ra sao mình biết chuyện ấy, chẳng phải là anh đã rất chú ý đến cô sao? Sao anh lại phát hiện ra muộn thế cơ chứ
-Mai hoa?
- mẹ anh ngạc nhiên sao tự dưng đứa con trai vô tâm của mình lại quan tâm mai hoa, chẳng phải nó vẫn không quan tâm đến mai hoa sao, mà còn chưa nói đến việc nó còn đang cặp kè với con bé lan chi gì gì đó
-Không được sao?
- anh chắc quên trước đây mình vô tâm thế nào rồi
-Được, nhưng con không sợ con bé bạn gái con à?
- mẹ anh không kìm được nên hỏi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!