Chương 19: nếu...

Sau khi thả cô vào một bệnh viện cao cấp, ép buộc các bác sĩ hàng đầu dùng công nghệ tiến tiến nhất của bệnh viện kiểm tra toàn bộ các bộ phận trong sự ngỡ ngàng ngây ngô của cô 1 tiếng thì anh cũng đã có kết quả chính xác về tình trạng của cô.

Do tai nạn nên cô bị mất trí nhớ do máu tụ ở não, để khôi phục lại trí nhớ chỉ có thể dùng thời gian hoặc những sự việc có liên quan đến cô để kích thích trí nhớ. Một bên chân của cô do không chữa trị kịp thời nên thành tật nhưng giờ chỉ cần giải phẫu rồi trị liệu là có thể bình thường. Thân thể do không điều dưỡng đúng cách nên suy tổn nghiêm trọng cần bồi bổ để nâng cao thể lực.

Nghe những điều này anh chỉ siết chặt tay cô nhiều hơn, ruốt cuộc 4 năm qua cô đã phải chịu những khổ sở gì vậy mà anh không có bên giúp cô, anh vẫn là không bảo vệ được cô. Cô cảm giác người bên cạnh mình tràn đầy kích động và đau thương, cộng thêm cảm giác ấm áp rất rất quen thuộc này khiến cô chỉ im lặng ngồi.

Anh nói bác sĩ chuẩn bị thiết bị tốt nhất để thực hiện phẫu thuật càng sớm càng tốt. rồi anh đưa cô ra ngoài lên xe để về nhà

-Tiên sinh, ngài định đưa tôi đi đâu? tôi còn chứ xong việc

- co rụt rè hỏi anh

-Mai hoa, anh cuối cùng cũng tìm thấy em

- anh không quan tâm cô nói gì chỉ ôm chặt cô vào lòng như thể xác nhận cô thực sự trong lòng anh

-Tiên sinh?

- cô không biết sao người đàn ông lại kích động như vậy kể từ khi thấy cô

-Mạnh Thiên, tên anh là mạnh thiên là chồng chưa cưới của em. Em là Mai Hoa, là vợ anh

- anh nhẹ nhàng nói bên tai cô.

-Mạnh thiên?

- cô nhẩm nhỏ tên ấy như thể một cái tên rất quan trọng

-Em bị mất tích, anh vất vả tìm em suốt bốn năm, giờ cuối cùng cũng tìm thấy em rồi

- anh thả lòng mãn nguyện

-Anh buông tôi ra được không?

- không biết người này với cô như thế anfo nhưng thấy người này cứ ôm cô mãi như thế cô thấy không tự nhiên

-Đợi về gặp mặt bố mẹ, sau đó chục ngày nữa chúng ta phẫu thuật chữa trị chân của em, sau đó sẽ tìm cách giúp em phục hồi trí nhớ, được không?

- anh âu yếm khuôn mặt hốc hác của cô

-Bố, mẹ?

- cô nghi hoặc

-Đúng vậy, bố mẹ. họ đang chờ chúng ta, chúng ta mau về thôi

- anh buông cô ra rồi lái thẳng xe về nhà mình không đợi cô lên tiếng hay phản đối

Vừa bước đến cửa chính, bố mẹ anh đã vội vàng từ phòng khách đứng dậy tiến về phía anh

-Mai hoa, cuối cùng cũng thấy được con rồi

- mẹ anh kích động ôm lấy cô

-Mai hoa bị sao vậy?

- bố anh thấy phản ứng của Mai Hoa rất lạ

-Cô ấy bị tai nạn nên mất trí nhớ, sau này có thể khôi phục sau. Mấy ngày nữa sẽ chữa trị chân cho cô ấy

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!