-Mai hoa sao rồi?
- Minh quân và ba anh vội đến hỏi
-Cô ấy nhảy từ trên xe xuống, hiện đang bất tỉnh, chắc cũng không quá nghiêm trọng
- anh trấn an mọi người một chút quả thực trong lòng anh còn lo lắng hơn ấy chứ
-Minh Quân?
- Mĩ anh ngạc nhiên nhìn Minh Quân như xác định lại
- không ngờ lại gặp anh ở đây
- nàng vui mừng
-Mĩ Anh
- Minh Quân bội phấn ngạc nhiên
- đây chẳng phải là cô nàng thanh mai trúc mã ngày nhỉ suốt ngày theo đuôi cậu đang ở nước ngoài sao?
- sao cậu lại ở đây
- Minh Quân bất đắc dĩ không nghĩ ở bệnh viện mà lại gặp được nàng, quả là càng trốn càng không được.
-Em là người đưa cô ấy vào viện
- Nàng chạy đến bên cậu hớn hở, quả là trời cũng đang giúp nàng se duyên mà
-Đúng vậy
- anh thấy minh quân nghi hoặc nhìn mình nên trả lời.
-Đó là bạn anh sao?
- Nàng có hơi tò mò về mai hoa, gặp trong hoàn cảnh đặc biệt, lại còn được người con trai đặc biệt của nàng quan tâm không giận mới lạ.
-ừ
- cậu nghĩ đến mai hoa nên lại trùng lại không biết hiện tại cô ra sao. Mĩ Anh thấy anh như vậy lòng chợt hơi ghen tỵ, suốt những năm hai người ở cùng nhau nàng chưa bao giờ được anh quan tâm lo lắng như vậy.
nghe hai người kia nói chuyện anh chợt nhớ lại, mĩ anh là con gái của công ty X, anh mới gặp mặt duy nhất một lần khi kí hợp đồng nên nhớ không rõ nhưng cô nàng lần ấy còn chủ động muốn làm quen với anh, anh không ngờ kiếp này lại gặp nàng sớm như vậy nhưng mong rằng cô nàng đừng có mà theo đuổi mình, dẫu gì anh cũng không mong Mai Hoa phiền lòng chuyện của anh.
Sau một hồi chờ đợi cuối cùng ông bác sĩ cũng ra, ông bác sĩ thông báo cũng may chỉ là xây xước bên ngoài, phần đầu chấn thương đã được xử lý giờ cứ để cô nghỉ ngơi, ngày mai có thể sẽ tỉnh lại. Ông bác sĩ cảm thán ông trời quả là ưu ái cho cô, những người nhảy từ trên xe xuống khó lòng mà nhẹ nhàng như cô được, anh nghĩ cũng phải thôi nếu ông trời không bù đắp cho những gì cô tổn thương thì anh sẽ lên mà bóp chết ông ta mất.
Cô được chuyển ra, trên người cô xuất hiện rất nhều chỗ xây xát nên trông khá thảm, rất may là còn sống. đến ngày hôm sau quả nhiên cô tỉnh dậy, người đầu tiên cô nhìn thấy lại là anh, lòng chợt ấm áp. Hôm qua, trước khi làm liều cô thầm nhủ nếu lần này qua khỏi cô nhất định phải dung cảm nói cô thích anh để không phải hối tiếc, cùng lắm là anh từ chối cô lại một mình như trước kia là cùng.
Nếu anh từ chối cô cũng sẽ chuyển ra nước ngoài học tiếp không làm phiền anh nữa, mấy năm chờ đợi thế là đủ rồi.
-đã tỉnh rồi
- anh từ bên ngoài vào thấy cô muốn ngồi dậy vội vàng đặt bình nước đỡ cô ngồi dậy
-cảm ơn
- cô nói nhỏ
-cậu cũng liều thật đấy, dám nhảy từ trên xe xuống, nhỡ có làm sao thì mình biết làm thế nào giờ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!