Chương 10: Gặp Nạn

Những ngày sau, học sinh ở trường đều bắt gặp một khung cảnh lạ kì.

Người nổi tiếng nhất trường đã xuất hiện thường xuyên, à không phải thường xuyên mà luôn luôn đi cùng Mạnh thiên, vị học trưởng lạnh lùng của họ ngẫu nhiên lại có thể cùng hai người kia cười đùa. Khung cảnh kia khiến bao người thầm ghen tỵ, ước ao thay thế một trong ba số họ bất quá cũng chỉ ba người khi ở cùng nhau mới tạo nên một bộ ba hoàn mỹ nhất rồi nếu cho thêm một người nữa vào sợ sẽ thừa thãi mà thay một người khác vào sợ sẽ khập khễnh.

Các bạn học sẽ thấy cô trong các hoạt động tập thể cùng MạnhThiên và Minh Quân, các thầy cô sẽ thấy cô cười thật tươi tiếp nhận các bạn khác hoặc rất vui vẻ đồng ý tham gia một vài cuộc thi giao lưu chứ không khó khăn như trước đây.

Tất cả đang dần thay đổi trong cuộc sống của họ, tình cảm trong cô và trong anh cứ lớn dần lên nhưng dường như ai cũng sợ một ranh giới vô hình nào đó mà không dám thổ lộ, chỉ mong mọi thứ cứ diễn ra như lúc này.

Thấm thoát, một tháng nữa lại trôi đi, chuyện của quế mai anh cứ nghĩ sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa nhưng thực không ngờ anh vẫn là sơ xuất khiến cô phải ủy khuất một hồi.

Anh dù có cất công chiếu cố tới đâu cũng không thể có mặt cạnh cô 24/24 được, chỉ vì một chút sơ xót để cô ra ngoài một mình mà để cô bị chính người dì của mình bắt đi mất. Hôm ấy, anh và Minh Quân còn một số việc đột xuất nên anh bảo cô cứ ở trong lớp chờ để hai người cùng về, có lẽ do buồn chán nên cô nói sẽ chờ anh ở hiệu sách đối diện, anh chỉ nhắc cô nhớ phải đợi anh, anh nhất định sẽ qua đón thế mà lúc đến đón cô lại chẳng thấy cô đâu, hoảng hốt cực độ, gọi cho cô không được, gọi về nhà hỏi dì phương đã về chưa thì dì bảo chưa thấy, anh vội gọi cho Minh quân bởi chắc chắn cô đã xảy ra chuyện chứ không đời nào cô lại không nghe lời anh như lầ này. Minh Quân vừa đến nơi, hai người liền vào hiệu sách hỏi

-Xin hỏi vừa rồi có thấy người này vào đây mua sách không ạ?

- Minh Quân đưa bức hình của cô ra xác nhận

-A, cô gái xinh đẹp khoảng 4h có ở đây

- cô bán hàng trả lời vf giờ này khá ít khách lại có một cô gái xinh đẹp như vậy khiến cô phải nhìn mấy lần nên còn nhớ

-Vậy giờ cô ấy đâu?

- anh vội vàng

-1 tiếng trước hình như cô ấy bị ốm nên chú dì đã đưa cô ấy về

- cô bán hàng nói

-Chú dì?

- anh ngạc nhiên vì chưa từng thấy qua người thân của cô

-Ai, họ quả là người tốt nha, biết cháu gái mình thân thể yếu ớt nên lúc nào cũng theo sau lại sợ cháu mình không thoải mái nên bảo chúng tôi giữ bí mất thế nên lúc cô gái ngất đi liền vội vàng mang đi bệnh viện

- hai cô nhân viên ca ngợi

-Có thể cô ấy đã về rồi, cậu thử gọi lại xem

- Minh Quân giục anh đang thất thần

-Có thể cho tôi xem băng ghi hình của tiệm không? – anh mong mình không đoán đúng

-Được

- cô bán hàng vui vẻ chấp thuận

Cô bán hàng mở băng ghi hình ngày hôm nay, trên màn hình, ngay sau khi cô đi vào anh liền nhíu mặt khi thấy quế mai và một gã đàn ông trẻ đi theo. Càng xem anh càng không thể yên tâm được, lông mày càng nhíu vào. Qủa nhiên người được gọi là chú dì của cô đã đem cô trong trạng thái hôn mê ra ngoài, cả đám người nhìn thấy cảnh này ngơ ngác, anh và Minh Quân hoàn toàn hỗn loạn, anh có thể dám chắc cô đã bị gây mê chứ không phải do ốm mà ngất xỉu chỉ có điều nhà sách này có đúng hai camera nên không thể quay được toàn bộ sự việc thêm vào đó là góc họ đứng hoàn toàn là góc chết không quay được nên toàn bộ trên băng ghi hình chỉ hiện ra người họ hàng tốt bụng của cô mà thôi.

Định thần một chút anh và Minh Quân sao chép lại bản ghi hình để mang đi. Anh thất thần không biết làm gì bây giờ, anh biết nếu cô rơi vào tay họ thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt bởi họ biết nếu để cô làm con tin đòi tiền chuộc cũng không có lợi vả lại chỉ cần cô chết đi thì mọi tài sản sẽ thuộc về tay họ nên quyết định đúng đắn nhất có lẽ là mang cô đến nơi nào đó giết đi.

Nghĩ đến diều này anh thật hận mình, rõ ràng anh đã đến mà vẫn không thể bảo hộ cô thậm chí khiến cô còn cod thể có kết cục tệ hại hơn. Hai tay anh nắm chặt, một vài giọt máu đã rơi ra từ bàn tay ấy khiến Minh Quân nhìn thấy mà hoảng hốt. Cậu thực sự đã biết, so với cậu, Mạnh Thiên còn yêu Mai hoa hơn rất rất nhiều lần, trong giây phút thấy anh vô lực không thể làm gì cậu đã thấy được rồi.

-Chúng ta báo cảnh sát

- anh lên tiếng, còn nước thì còn tát, dù chỉ một hi vọng nhỏ nhoi anh cũng không thể bỏ qua

-Nhưng vẫn chưa đến 24h e rằng cảnh sát không tiếp nhận

- Minh Quân e ngại

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!