Chương 50: Lâm trận bỏ chạy

Tần Thiên mang theo Hàn Thi Vũ xuống nước, hướng một địa phương vắng người từ từ đi tới. Hàn Thi Vũ bị Tần Thiên nắm bàn tay nhỏ bé thì rất khẩn trương, nhất là bị ánh mắt mê đắm của hắn nhìn trước ngực mình, lại càng lộ ra vẻ xấu hổ.

Tần Thiên nhìn mặt Hàn Thi Vũ đỏ hồng, cực kỳ ngượng ngùng lại càng thêm hấp dẫn động lòng người. Tiểu huynh đệ trong quần không nhịn được đã bắt đầu chào cờ rồi.

- Tần Thiên, anh có thể động tay động chân đối với em được không? Anh đùa bỡn như lưu manh.

Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên ngượng ngùng hỏi.

- Làm sao có thể, anh là người chính trực, ghét nhất cái chuyện lưu manh này.

Tần Thiên ra vẻ đạo mạo nói.

- Kia... Kia cái tay của anh sao đặt trên mông của em?

Hàn Thi Vũ nói.

- A... Cái này sao, là anh sợ em ngã xuống, giữ lấy em thôi.

Tần Thiên nghiêm túc nói.

- Anh... anh chính là lưu manh chính cống, nào có ai đỡ người như vậy, tay cũng đặt vào mông.

Hàn Thi Vũ nói.

- Hắc hắc... Với quan hệ của chúng ta thì không được sao?

Tần Thiên hèn mọn cười cười, bàn tay phải đặt lên trên cái mông ngạo nghễ ưỡn lên của Hàn Thi Vũ, cảm thụ được sự mềm mại, nhẹ nhàng vân vê, nắn bóp. Hàn Thi Vũ bị Tần Thiên lộng như vậy, thân thể không khỏi phát run lên.

- Em... Chúng ta quan hệ làm sao không giống với lúc trước.

Hàn Thi Vũ có chút khẩn trương nhìn Tần Thiên, đưa tay nắm lấy tay Tần Thiên đang sờ loạn trên cái mông nhỏ, không cho hắn tiếp tục.

- Em đã quên sao, em đã nhận là bạn gái của anh mà.

Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói, nhìn bộ dáng xấu hổ của nàng, không nhịn được nhẹ nhàng ôm lấy nàng. Hai người mặt đối mặt, trên người Hàn Thi Vũ tản ra mùi thơm nhàn nhạt, để cho Tần Thiên một trận kích động.

- Anh... Anh... Anh nói bậy gì đó? nhân gia mới không phải là bạn gái của anh, nhân gia còn không có đáp ứng anh.

Hàn Thi Vũ ngượng ngùng nói, thân thủ nhẹ nhàng đánh một cái vào lồng ngực Tần Thiên, rồi khẽ cúi đầu, không dám nhìn Tần Thiên. Hơi thở nam nhân trên người Tần Thiên truyền đến làm cho nhịp tim nàng đập nhanh, thân thể nóng lên.

Tần Thiên thấy bộ dạng ngượng ngùng của Hàn Thi Vũ, không nhịn được vươn tay, nhấc cằm nàng lên, để cho nàng nhìn thẳng vào mình, rất là thâm tình nhìn nàng nói:

- Thi Vũ, anh thích em, em làm bạn gái anh nhé.

Tần Thiên vừa nói lời này, trái tim Hàn Thi Vũ nhất thời đại loạn, căng thẳng khẩn trương, không khỏi buông lỏng hai tay đang nắm lấy cánh tay Tần Thiên. Bị Tần Thiên nhìn như vậy, mặt nàng càng ngày càng đỏ, rất muốn tránh ánh mắt nóng rực của Tần Thiên, nhưng là thân thể lại không tự chủ được.

- Em... Em... Em còn chưa nghĩ ra, quá đột nhiên.

Hàn Thi Vũ khẩn trương nói. Vừa nói xong lời này, đã thấy mặt Tần Thiên nhích dần tới mặt mình,, Hàn Thi Vũ theo bản năng liền nhắm hai mắt lại, rất là khẩn trương.

Tần Thiên nhìn bộ dạng nhu thuận của Hàn Thi Vũ, bèn chầm chậm hôn nhẹ, đôi môi hai người trong nháy mắt hòa quyện vào nhau, một mùi thơm nhàn nhạt ngan ngát từ tận cùng bên trong hơi thở Hàn Thi Vũ truyền đến. Tần Thiên lè lưỡi, chui vào tận cùng bên trong không phòng bị chút nào, ngậm lấy lưỡi nhỏ thơm tho đang không biết làm sao của nàng, nhẹ nhàng mút lấy.

Lúc này, nụ hôn đầu dời được gìn giữ hơn hai mươi năm của Hàn Thi Vũ chính thức bị phá. Bị Tần Thiên hôn như vậy làm nàng dần mất tựu chủ, hai tay bất tri bất giác ôm lấy cổ Tần Thiên. Được hắn dẫn dắt, nàng vụng về đáp lại. Một cảm giác chưa bao giờ có từ đáy lòng nàng dâng lên làm nàng vô cùng say mê, thân hình không khỏi dính sát vào Tần Thiên.

Tần Thiên cảm giác Hàn Thi Vũ dần đáp lại mình, bàn tay to liền chầm chậm từ trên mông nàng di động, tay đang nâng cằm nàng cùng động, hướng tới trước ngực nàng, nhẹ nàng nắm lấy khối cầu mà một tay ôm không xuể, nhẹ nhàng sờ.

Hàn Thi Vũ bị Tần Thiên sờ rõ ràng như vậy nhất thời không kiềm chế được khẽ kêu, tay ôm cổ Tần Thiên càng thêm chặt, lộ rõ vẻ khẩn trương.

Tần Thiên thừa cơ làm tới, hai tay đang nắm khối cầu, bắt đầu gia tang độ mạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!