- Mày muốn giúp cô ta? Mày là con nhà ai, nhiều tiền lắm sao?
Nam tử khinh thường nhìn Tần Thiên, nhìn qua thì Tần Thiên cũng chỉ giống thằng nông dân nghèo, làm sao giống cái hạng người có thể rút ra được một vạn đồng? Ngược lại rất giống mấy tên côn đồ cắc ké, chẳng qua đẹp trai hơn một chút.
- Tao là người yêu của cô ấy.
Tần Thiên thản nhiên nói.
- Người yêu? Ha ha ha… Nóc con, lông của mày đã mọc chưa, làm người yêu của cô ta sao? chết cười.
Nam tử nhìn Tần Thiên cười to nói, mùi hôi nách phả ra. Tần Thiên cùng Lâm Hiểu Di nhất thời ngạt thở, vội lùi ra sau, tránh cho chẳng may hít quá nhiều lại trúng độc.
- Lông có đủ dài hay không, về hỏi mẹ mày một chút sẽ biết.
- ĐKM, nhóc con, mày dám chửi tao, muốn chết đây mà.
Nam tử vừa nghe liền sôi máu.
- Chửi mày thì sao? Nói thế là còn đề cao mày đấy.
Tần Thiên khinh thường nói.
Nam tử nhất thời giận xanh mặt, mấy thằng đệ liền xông tới, bộ dáng rõ ràng muốn động thủ, nhưng nam tử đã ra hiệu dừng lại.
- Tốt thôi. Nhóc con, mày lỳ lắm, vậy cũng không sao. Hôm nay nói cho mày biết, không lấy ra được một trăm vạn chúng mày đừng nghĩ rời khỏi đây. :
Nam tử tức giận chỉ vào hai người nói.
Lâm Hiểu Di nghe xong biến sắc, cả giận nói:
- Anh là đồ súc sinh, vừa rồi còn nói một vạn, làm sao bây giờ đã thành một trăm vạn?
- Ha hả… Tao thích thế, làm sao? Mày có thể cắn tao sao? Nói cho mày biết, một trăm vạn này là phí tổn tinh thần, tốt nhất là trả cho đủ, bằng không… Tao liền đánh chết chết chúng mày, có biết chữ Tử viết thế nào không?
- Mày… Thằng súc sinh.
Lâm Hiểu Di tức giận mắng.
- Me, còn dám mắng tao, chúng mày đem bắt ả lại. Trước tiên tao muốn sảng khoái một chút đã.
Nam tử cả giận nói, lập tức mấy đàn em liền tiến tới chỗ Lâm Hiểu Di.
- Là chúng mày muốn chết đấy.
Tần Thiên che Lâm Hiểu Di ở phía sau, nhìn bọn côn đồ ngu ngốc nói.
- Tần Thiên, cậu không đánh lại chúng đâu. Để tôi ở lại cản chúng, cậu mau đi báo cảnh sát.
Lâm Hiểu Di vội vàng kéo tay Tần Thiên. Nàng biết Tần Thiên tuy thường xuyên đánh nhau, nhưng hiện tại đối phương đông như vậy, nàng cũng không tin hắn làm được gì, chỉ có báo cảnh sát mới là cách duy nhất.
- Yên tâm, mấy thằng côn đồ mà thôi, một cái tát cũng đủ chết rồi. Để một nữ nhân ở lại rồi trốn đi, tôi còn là đàn ông sao. Chờ xem, tôi đảm bảo cho bọn chúng quỳ trên đất xin tha thứ.
Tần Thiên cố trấn an Lâm Hiểu Di, nhưng nàng cũng không lạc quan hơn là bao.
- Hừ. Nhóc con, tao nghĩ mày mới là thằng phải chết. Bọn mày, đem hai người chúng nó bắt lại, ông đây muốn xem bộ dạng mày quỳ dưới chân tao van xin thế nào?
Nam tử vô cùng lớn lối nói.
Tiếng nói vừa dứt, mấy tên côn đồ đã tới sát hai người. Tần Thiên nhàn nhã như đang đi dạo, liếc nhìn màn hình điện thoại, miệng nói khẽ: Đến rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!