Tần Thiên ôm Lâm Hiểu Di trở về trước cửa phòng giải phẫu, cũng không buông nàng xuống mà vẫn ôm như vậy. Hai người không ai nói câu gì, Lâm Hiểu Di ôm chặt cổ Tần Thiên, trong lòng dâng lên một loại cảm giác vô cùng an toàn.
Tần Thiên nhìn mỹ nữ trong ngực, đột nhiên phát hiện, Lâm Hiểu Di so với lúc trước đã hoàn toàn khác. Hiện tại nàng giống như một tiểu nữ hài hơn là lão xử nữ lạnh lùng vô tình kia.
Thời gian phẫu thuật rất dài, hai người chăm chú chờ đợi mà mãi chưa có tin tức. Lâm Hiểu Di rất lo lắng, Tần Thiên thấy vậy bèn cố tìm chuyện để nói.
Trong lúc hai người nói chuyện, Tần Thiên chợt nhận thấy thì ra Lâm Hiểu Di lạnh lùng như vậy, hơn nữa ba mươi tuổi còn chưa cưới chồng hoàn toàn là vì mẹ nàng.
Cha của Lâm Hiểu Di ngay từ lúc nàng sinh ra đã không rõ tung tích. Cho tới bây giờ nàng và mẹ hoàn toàn là dựa vào nhau mà sống.
Mấy năm trước mẹ nàng bị phát hiện mắc bệnh ung thư, cần số tiền lớn để điều trị. Vốn có một thằng muốn kết hôn cùng nàng nhưng nghe tin này liền dứt khoát bỏ nàng. Sau đó cũng liên tục gặp phải những người đàn ông như vậy, thuần túy là thấy nàng xinh đẹp thì muốn vui đùa một chút, vừa nghe kết hôn liền so với thỏ còn chạy nhanh hơn. Cho nên trì hoãn cho tới năm nay đã hai chin tuổi
- Vậy việc cô làm trong phòng hôm đó là sao?
Tần Thiên nhớ tới hôm qua Lâm Hiểu Di trong phòng làm cái chuyền kia, không nhịn được bèn hỏi.
- A… Lưu manh, người ta… Người ta là muốn giảm sức ép tâm lý thôi.
Lâm Hiểu Di mặt đỏ lên, nhẹ nhàng đánh vào ngực Tần Thiên, cực kỳ xấu hổ.
- Hắc hắc, lão sư, phương pháp giảm sức ép của cô cũng rất đặc biệt.
Bị Tần Thiên trêu chọc, vẻ mặt Lâm Hiểu Di đỏ lên, liền rụi vào ngực hắn không để ý tới nữa.
Tần Thiên trông thấy bộ dạng này của nàng thì thở phào một hơi, cuối cùng cũng phân tán được sự lo lắng của nàng.
Rất nhanh, một buổi sáng đã trôi qua, hai người vẫn chờ đợi. Đợi đến lúc hai giờ chiều, cửa phòng phẫu thuật mở ra, bác sĩ từ bên trong đi ra, vẻ mặt mệt mỏi.
Lâm Hiểu Di vừa trông thấy liền từ trong ngực Tần Thiên nhảy xuống, vọt tới trước mặt bác sĩ, khẩn trương hỏi:
- Thế nào rồi bác sĩ, mẹ tôi phẫu thuật có thành công không?
- Lâm tiểu thư, xem ra lòng hiếu thảo của cô đã cảm động trời xanh. Tỷ lệ phẫu thuật thành công của ung thư giai đoạn cuối nhiều nhất là năm phần trăm, nhưng hôm nay đã thành công, chúc mừng cô.
Bác sĩ cao hứng nói.
- Thật sao?
Lâm Hiểu Di không thể tin được, hai mắt mở to.
- Đúng vậy.
Bác sĩ xác nhận lại.
Lâm Hiểu Di hưng phấn kêu lên, quay phắt lại nhào vào lòng Tần Thiên, ôm thật chặt hắn, nước mắt rơi như mưa. Thân thể nàng không kiềm chế được run lên, khóc không ra tiếng.
- Tốt rồi, tốt rồi, đừng khóc, phải vui lên mới đúng.
Tần Thiên vỗ nhẹ lưng Lâm Hiểu Di, qua một lúc thì nàng ngừng khóc.
- Lâm tiểu thư, tôi phải nói cho cô một chuyện, mặc dù mẹ cô phẫu thuật thành công, nhưng tuổi thọ của bà cũng không còn dài nữa, nhiều thì năm năm, mà ít thì ba năm. Bà nếu còn tâm nguyện gì thì cô hãy mau hoàn thành đi.
- Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.
- Ha ha, không có gì, cứu người là chức trách của chúng tôi. Mẹ cô bây giờ còn chưa tỉnh, nhưng chắc đến tối sẽ tỉnh. Theo bệnh tình của bà thì tôi đề nghị cô nên chuyển bà tới phòng bệnh cao cấp, nơi đó có y tá đặc biệt hỗ trợ, có lợi với bệnh tình của bà. Nhưng mà có thể phí dụng sẽ khá cao, cái này tùy cô lựa chọn.
- Bác sĩ, tôi…
- Không thành vấn đề. Bác sĩ cứ sắp xếp cho bà phòng tốt nhất, tiền bạc không thành vấn đề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!