- Các ngươi đang làm gì đó.
Lâm Hiểu Di đi tới, trong mắt tràn đầy lửa giận nhìn chằm chằm Tần Thiên.
- Lão sư, thực ra chúng tôi đang chơi một trò chơi, ai thua thì phải qùy xuống đất. Tôi nói có đúng hay không hả?
Tần Thiên nhíu nhíu mày trừng mắt liếc nhìn những người đứng xung quanh một cái, mấy người khoa thể dục bị hù dọa như chuột thấy mèo, nguyên một đám không ai dám nhìn về phía Tần Thiên.
- Vâng.
Mọi người khoa mỹ thuật đồng thanh hướng về phía Lâm Hiểu Di hô to một tiếng.
- Hừ, nhưng là có người nói cho tôi biết các cậu ở chỗ này đánh nhau. Tần Thiên, cậu đánh bị thương người của khoa thể dục, cậu không nghĩ sẽ bị nhà trường đuổi học sao?
Lâm Hiểu Di nhìn về phía Tần Thiên cả giận nói, trong ngữ khí tràn đầy tính uy hiếp.
- Không đâu, là ai nói vậy chứ? Có chứng cứ sao? Mà khoan nói tới chuyện đó, nhìn xem vóc người tôi nhỏ con như thế này làm sao mà đánh lại người của khoa thể dục to như trâu thế kia được. Tôi nói có đúng không hả?
- Đúng vậy.
Mọi người lại một lần nữa đồng thanh trả lời.
- Lão sư, chúng tôi có thể làm chứng Tần Thiên không có đánh đấm gì cả. Chúng tôi chẳng qua là cùng người của khoa thể dục chơi bóng rổ. Kết quả là họ không cẩn thận nên ngã xuống, hoàn toàn không liên quan gì đến Tần Thiên.
Tại thời khắc mấu chốt Phạm Kiến rất nghĩa khí, đứng ra giải thích.
- Lâm lão sư, tôi cũng có thể làm chứng Tần Thiên, anh ấy không có đánh nhau.
Hàn Thi Vũ vậy mà cũng đứng ra giải thích, điều này làm cho Tần Thiên giật mình, có chút ngoài ý muốn.
- Lão sư, chúng tôi cũng có thể chứng minh Tần Thiên không có đánh nhau.
Lại có một ít người đứng ra làm chứng. Chỉ chốc lát, tất cả mọi người đều đứng ra, chỉ duy mỗi một người đứng nguyên tại chỗ, đó chính là thằng lùn lần trước bị Tần Thiên đánh phải quì xuống xin tha.
Thằng lùn không có đứng ra lập tức liền bị ánh mắt của mọi người tập trung nhìn vào, hắn nhất thời bị hù cho sợ hãi không dám ngẩng đầu, nhưng vẫn kiên trì không có đứng ra ủng hộ Tần Thiên. Tần Thiên nhất thời liền hiểu ra, mười phần thì chín phần đều bắt nguồn từ thằng này.
- Hừ, không có đánh nhau, vậy đây là cái gì?
Lâm Hiểu Di lấy điện thoại ra mở lại đoạn video mà thằng lùn gửi cho nàng, liền cảnh tượng Tần Thiên đánh người hiện lên trên màn ảnh. Nhất thời người của khoa mỹ thuật tạo hình liền cảm thấy bất ổn, không nghĩ tới vừa rồi có người đã ghi hình lại rùi gửi cho Lâm Hiểu Di. Mọi người không khỏi vì Tần Thiên mà lo lắng.
- Lâm lão sư, điều này thì có thể chứng minh cái gì? Chúng tôi chỉ là đang đùa giỡn vật lộn tự do mà thôi, các người nói có đúng không hả? Phải mau nói cho rõ ra nếu không coi chừng bị khai trừ đó.
Tần Thiên nhìn đám người khoa thể dục trừng mắt uy hiếp, đồng thời cũng nhắc nhở bọn họ, bất kể song phương là đúng hay sai, một khi sự tình đánh nhau mà bị truy cứu xuống thì cả hai bên đều cùng có trách nhiệm. Cho dù không bị khai trừ thì cũng bị xử phạt.
- Đúng, chúng tôi chỉ là đang đùa giỡn vật lộn tự do thôi.
Hảo Sỏa cố nén sự ngẹn khuất trong lòng nói.
- Đúng vậy, chỉ là vật lộn tự do thôi.
Người của khoa thể dục rối rít phụ họa. Trong bọn họ có một số người là thiếu gia nhà giàu, không sợ bị khai trừ nhưng cũng có một số không phải. Không phải chỉ vì muốn giáo huấn Tần Thiên mà hại người mình, cho nên Hảo Sỏa mở miệng nói trước, những người khác lập tức phụ họa theo.
- Các cậu.....
Lâm Hiểu Di bị đám người Tần Thiên trắng trợn thông cung liền tức giận nhưng không biết phải nói gì cho phải.
- Không phải là vật lộn tự do. Lão sư, bọn họ đánh nhau, xác thực là đánh nhau. Tôi có chứng cứ, tôi có thể chứng minh.
Thằng lùn đứng đó, thấy tình huống không đúng như dự tính, liền lập tức hét lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!