Tần Thiên vừa nói xong, lập tức, tất cả mọi người hướng về phía hắn, một ít còn tỏ ra kích động, bởi vì bọn họ biết Tần Thiên lợi hại. Lần trước, chính hắn đánh cho bọn người khoa thể dục thương tích đầy mình. Cho nên Tần Thiên vừa nói muốn đánh, bọn người kia liền kích động hẳn lên.
Hảo Sỏa nghe được lời Tần Thiên nói, khóe miệng lập tức lộ ra vẻ tươi cười. Hắn biết lúc này dùng phép khích tướng tuyệt đối hữu dụng.
- Làm sao, mày dám đánh sao?
Hảo Sỏa quay đầu đầy khinh thường nhìn Tần Thiên nói. Tần Thiên không thèm đáp lại, mà đứng lên, đi từ từ đến trước mặt Hảo Sỏa, nhìn hắn, lạnh lùng cười, rồi quay đầu lại, nhìn mọi người.
- Vừa rồi hắn chửi mắng mọi người như vậy, có ai tức giận không?
Tần Thiên nhìn mọi người trong lớp la lớn.
- Tức giận.
Phạm Kiến mập mạp là người hô đầu tiên, rất là lớn tiếng. Những người còn lại thì tao nhìn mày, mày nhìn tao, mới có mấy người nói yếu ớt tức giận, giọng nói nhỏ vô cùng. Sắc mặt Tần thiên nhất thời vô cùng khó coi. Đám người này đúng là một lũ lâu rồi không được ăn đòn đây mà.
- Hừ. Các người, chẳng lẽ còn muốn giống như lần trước sao? Bị người ta làm cho nhục nhã xong, một câu nói lại cũng không dám sao?
Tần Thiên nhìn mọi người lạnh lùng nói. Cả phòng học lập tức yên tĩnh, không ai dám nói chuyện.
- Chẳng lẽ các người thật đúng là đồ bỏ đi, tạp chủng hay là một loại nhân yêu. Sau này các ngươi cũng muốn cả đời bị người ta gọi như vậy sao?
Tần Thiên lớn tiếng nói.
- Muốn được người khác tôn kính thì phải có thực lực, có thực lực, có thực lực, mới có thể làm cho người khác tôn kính ngươi, sợ hãi ngươi, biết chưa?
Tần Thiên hô tiếp.
- Hiện tại, tôi hỏi các người một lần nữa, bọn họ vừa rồi mắng chửi các ngươi, có tực giận hay không?
Tần Thiên quát to.
- Tức giận.
- Tức giận.
- Tức giận.
Vài âm thanh lẻ tẻ vang lên, một ít người đã nắm chặt quả đấm, sắc mặt tức giận chờ người khoa thể dục.
- Tôi nghe không rõ. Tôi muốn đồng thanh, đồng thanh một lần nữa, các người tức giận không?
Tần Thiên hết sức quát lên.
-Tức giận.
Mạnh mẽ, cả lớp đồng thanh quát to, volume max, cực kì khí thế. Bọn người khoa thể dục bị giật mình, không biết Tần Thiên đang làm gì.
- Rất tốt, phải như vậy chứ. Các người đã tức giận, vậy chúng ta giết chết đám khốn kiếp này.
Tần Thiên trực tiếp chỉ thẳng vào bọn Hảo Sỏa nói. Hảo Sỏa cực kì giận dữ, nhưng lúc này sĩ khí của đám người Tần Thiên rất lớn, cho nên bọn hắn lựa chọn im lặng là vàng.
- Hảo Sỏa đứng đó làm gì, mở cống ngầm mà húp nước bẩn à? Không phải muốn đánh sao? Sợ à? Thật là, đã lấy tên ngu rồi người còn ngu như vậy.
Tần Thiên nhìn Hảo Sỏa trước mặt làm động tác ngoắc tay móc rỉ mũi thật tiêu chuẩn mà nói.(Nó thế này này)
- Ha ha ha ha... Thiên ca vì uy vũ, Thiên ca uy vũ.
Cả lớp cười vang, Phạm Kiến cùng mấy người giơ nắm đấm hô lớn. Rất nhanh, phía sau lục tục có người hô Thiên ca uy vũ, tiếng càng ngày càng lớn. Trong nháy mắt, cả lớp hét to lên, khí thế mười phần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!