Sáng ngày hôm sau, Triệu Tiểu Nhã tỉnh lại, phát hiện Tần Thiên đã rời đi. Nàng nhìn một chút trên giường, một vũng lớn nước đọng, có chút mùi vị khác thường, làm cho khuôn mặt tươi cười của nàng có chút hồng hồng.
Triệu Tiểu Nhã nhớ lại cảnh tượng ấy ấy với Tần Thiên tối hôm qua, hàng họ của nàng bị hắn nắm mạnh, rồi mút lấy, cảm giác thoải mái không nói nên lời, phiêu phiêu dục tiên. Nhất là khoảnh khắc cuối cùng, cảm giác thoải mái bùng nổ. Nhớ lại cảnh tượng ấy làm nàng lưu luyến quên lối về, phía dưới lại đã ẩm ướt rồi.
- Không nghĩ tới Tần Thiên ca ca lớn như vậy.
Triệu Tiểu Nhã thầm nghĩ, buổi tối hôm qua mặc dù rất là mê ly, nàng vẫn nhớ rõ bàn tay bé nhỏ nắm lấy cái ấy của Tần Thiên, nàng cảm giác một tay của mình không thể nắm được. Quá ấm, nóng cứng, nghĩ tới lại làm nhịp tim nàng đập tăng nhanh. Đây cũng là lần đầu nàng đụng vào vật kia của nam nhân sau mười bảy năm.
- Trên sách không phải nói sẽ đau, có máu chảy sao? Sao mình không có cảm giác vậy nhỉ?
Triệu Tiểu Thiên nhìn bên dưới thầm nói, tìm mãi không thấy vết máu đâu, chỉ có nước đọng. Nơi đó cũng không đau, làm cho nàng thấy rất kì quái, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ mình khác người sao? Triệu Tiểu Nhã hoàn toàn không nghĩ tới, Tần Thiên căn bản không hái nụ hoa xuống, chỉ là trợ giúp nàng lên đỉnh mà thôi.
- Kệ, quên đi, dù sao sau này Tần Thiên ca ca cũng là của ta rồi, không ai đoạt đi được.
Triệu Tiểu Nhã hưng phấn mà tự nhủ, sau đó đem nội y hôm qua bị Tần Thiên giật ra mặc lại, thay quần áo mặc ngày hôm qua rồi đi ra ngoài.
……………….
Nói về Tần Thiên, hắn đã đến trường, đang ở phòng vẽ tranh múa bút.
Tối hôm qua, sau khi phát sinh chuyện đó với Triệu Tiểu Nhã, hắn không có về phòng ngủ mà tìm một gian phòng trống ngủ tạm cả đêm. Sáng thức dậy rất sớm, cùng lúc với Tiêu Du và Sở Tương Tương. Hai nàng cùng nhau bận rộn làm bữa sáng trong phòng bếp, vừa nói vừa cười, nhìn qua giống như người quen cũ vậy, làm cho Tần Thiên rất là buồn bực, cảm thấy nữ nhân thật kì quái.
Tần Thiên sợ hai người biết Triệu Tiểu Nhã ngủ trong phòng hắn, nên cố ý không về phòng thay y phục mà đi lên sân thượng tìm hai bộ đồ mặc tạm. Sau đó ăn bữa sáng, rồi cùng Sở Tương Tương đến trường.
- Tần Thiên, anh còn chờ cái gì nữa, có phải nghĩ đến cô gái đẹp buổi sáng kia không.
Hàn Thi Vũ đẩy Tần Thiên đang ngẩn người, trong giọng nói rõ ràng mang theo ghen tức, chua chua. Buổi sáng hôm nay nàng ở cửa trường học chờ Tần Thiên, kết quả lại phát hiện Tần Thiên cùng một cô gái xinh đẹp không thua kém nàng vừa nói vừa cười tiêu sái đi tới, nhất thời trong lòng rất không thoải mái. Mặc dù sau đó Tần Thiên nói cho nàng biết Sở Tương Tương là khách trọ trong nhà hắn, nhưng mà trong lòng Hàn Thi Vũ vẫn rất không thoải mái.
- A... Không có, làm sao có thể, cô ấy chỉ là khách trọ ở nhà anh mà thôi. Anh đâu có gì ám muội với cô ấy đâu. Nếu có thì cũng phải là em chứ. Hàn đại mỹ nữ, sao thế, em ghen á?
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ trêu đùa.
- Lượn, em không ghen với anh. Em chỉ tùy ý hỏi một chút mà thôi, anh là đại sắc lang.
Hàn Thi Vũ vội vàng nói, nhìn Tần Thiên ánh mắt có chút né tránh, sắc mặt cũng có chút đỏ lên. Trong lòng Tần Thiên âm thầm phát hiện, cảm thấy Hàn Thi Vũ thật là thú vị, thật là đáng yêu.
- Thật sao, không có vậy em khẩn trương cái gì, đỏ mặt cái gì?
Tần Thiên tiến tới trước mặt Hàn Thi Vũ, cười cười xấu xa, lỗ mũi cố ý hít hít mùi thơm trên người Hàn Thi Vũ phát ra, bộ dáng rất là lưu manh.
- Anh muốn làm gì?
Hàn Thi Vũ bị Tần Thiên hù vội vàng né tránh. Trên người Tần Thiên tỏa ra hơi thở đàn ông đặc biệt làm cho nàng tim đập mạnh mẽ tăng nhanh. Cả người nàng như mềm nhũn ra.
- Ha ha ha... Anh đâu có làm gì đâu?
Tần Thiên nhìn bộ dạng xấu hổ của Hàn Thi Vũ, ha ha cười nói. Thật ra thì hắn rất muốn nói:
" Làm gì, cô nàng, em nói đại gia anh muốn làm gì? Cùng đại gia đi trong bụi hoa cùng nhau sung sướng!"
- Hừ! Anh sắc lang, lúc nào cũng muốn khi dễ em.
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên quệt mồm bất mãn nói, một lần nữa trở lại chỗ ngồi. Tần Thiên cũng không có nữa đùa giỡn nàng, tránh cho Hàn Thi Vũ khóc.
- Ai là Tần Thiên, lăn ra đây cho tao?
Đột nhiên một âm thanh lớn lối ngoài cửa phòng vẽ vang lên. Lập tức, người trong lớp đều nhìn ra cửa. Bên ngoài, một đoàn người ngưu cao mã đại đứng đó, mỗi người đều mặc đồ bóng rổ. Thằng tom mồm lớn lối là một thằng đẹp trai cao gần hai thước, cơ bắp đầy mình, tay ôm quả bóng.
- Nhà ai có chó không xích chặt, chạy đi sủa loạn. Không biết làm ồn là phạm pháp à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!