Chương 37: Cảnh sát với lưu manh

- A Thiên, ta rời khỏi cái nhà kia rồi.

Phong tử để bình rượu xuống, chậm rã nói.

- Ừ, tại sao.

Tần Thiên hỏi, hắn biết Phong Tử là Tiểu Tam nhi tử, vốn là ở gia tộc cũng không có địa vị gì, thường những người dòng chính đó ức hiếp, cho nên ngu ngơ sống qua ngày, bất quá cho tới nay cũng là thật vui vẻ, chưa bao giờ gặp tình huống như hôm nay, Tần Thiên đoán, Phong Tử nhất định là gặp đả kích lớn.

- Ừ, người kia hôm nay đánh mẹ ta, mẹ ta trong cơn tức giận bỏ đi rồi, cũng không biết đi nơi nào, không liên lạc được, ta trong cơn tức giận đem người kia trói lại quẳng xuống hồ, chuẩn bị giết chết nàng, kết quả được người ta cứu rồi, ta thấy vậy chạy đi, cái nhà kia ta không có ý định quay trở về.

Phong Tử nói, người kia trong lời hắn chính là vợ cả của cha hắn, thường xuyên khi dễ mẹ Phong Tử, hắn cũng đã nói nhiều lần.

- Ừ, đi thì cũng đi rồi, không về cũng được, có ta đây rồi, huynh đệ không cần lo lắng, dì sẽ không có việc gì.

Tần Thiên vỗ vaiPhong Tử an ủi.

- Ừ! Lũ khốn kiếp, sớm muộn có ngày lão tử giết hết, một người không tha.

Phong tử hung hang nói, mạnh mẽ mở chai rượu tu một ngụm lớn.

- Như thế này, giờ ngươi có chỗ ở chưa, chưa thì đến nhà ta không sao chứ.

Tần Thiên nhìn Phong tử nói.

- Di, chỗ ngươi ta không dám đi, Tiêu Du tỉ sẽ giết ta mất, ta lúc trước có mua một phòng nhỏ trong thành phố, không sao cả, trong người còn vài chục vạn, cũng đủ ta tiêu.

Phong tử nói.

- Tốt lắm, có chuyện gì khó xử tìm ta, ngàn vạn đừng khách khí, chúng ta là huynh đệ, có cái gì khó khăn cứ nói ra. :

Tần Thiên nhìn Phong tử nói.

- Tốt! vì huynh đệ, cạn một chén!

Phong tử nhìn Tần Thiên nói, hai người hung hăng cụng bình rượu, ngay sau đó một hơi uống cạn.

- Mẹ nó, bắt đầu hôm nay, lão tử phải nỗ lực, ta muốn đem những thứ Thiên Minh cấp cho chế tạo rồi diệt hết lũ khốn kiếp kia.

Phong tử tức giận nói, nói xong lại uống một ngụm lớn.

Sau đó hai người hàn huyên một chút về kiến thiết Thiên Minh, hiện tại thành viên Thiên Minh đã hơn hai mươi người rồi, chất lượng mặc dù tốt xấu lẫn lộn, nhưng cũng là một thế lực nhỏ rồi, hiện tại Tần Thiên chỉ cần một cơ hội, đánh cho Thiên Minh một cái danh hiệu.

- A Thiên, hai ngày nữa quán bar của Tam gia khai trương, cũng là ông chủ lớn đấy, chúng ta có nên thừa cơ này đưa Thiên Minh ra luôn không.

Phong tử nhìn Tần Thiên nói.

- Ừ! Tốt đấy, người đi tìm hiểu một chút xem ông chủ sau màn là ai, chúng ta gặp hắn nói chuyện, đem toàn bộ địa bàn quán bar lấy xuống.

Tần Thiên nhìn Phong Tử nói.

- Ta đã hỏi thăm được rồi, chủ quán tên là Thạch Trung Ngọc, lúc trước cũng lăn lộn giữa hắc bạch, bất quá hơn mười năm trước rửa tay gác kiếm rồi, đổi nghề làm đầu tư, trước mắt ở Hồng Kông, hai ngày sau sẽ trở về, chúng ta đến lúc đó đi tìm hắn là được rồi.

Phong Tử nói.

- Tốt, nhất định không thể để cho những bang phái khác giành trước.

Tần Thiên nói.

Sau đó hai người lại tiếp tục nhâm nhi, bất tri bất giác đã đến nửa đêm, Tần Thiên nhày hôm sau còn phải lên lớp, liền đi về trước, Phong tử đi tìm nữ sinh viên hạ tà hỏa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!