- Tần Thiên, mau buông ra, cậu muốn làm gì, cậu làm vậy là phạm pháp đo.
Lâm Hiêu Di hoảng sợ nhìn Tần Thiên, bụng bị Tần Thiên sờ soạng cực kỳ khó chịu.
- Lâm lão sư, nàng muốn hô cho tất cả mọi người đến, rồi ngồi nhìn chúng ta vỗ về an ủi nhau sao.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di cười đểu nói.
- Ngươi vô sỉ…. Ngươi… Ngươi là đồ súc sinh, không phải là người!
Lâm Hiểu Di giận dữ mắng mỏ Tần Thiên, cả người cũng run rẩy.
- Đừng kích động, Lâm lão sư, không tốt với nàng đâu.
Tần Thiên say mê nhìn Lâm Hiểu Di, trong lòng thầm cười lạnh, nghĩ đến ngày đó, lão tử chỉ nhìn trộm nàng không thấy rõ lắm, hôm nay nàng lại nhắm vào lão tử, mà trên tay lão tử đã nắm được nhược điểm của nàng, không chơi đùa nàng sao được.
- Ngươi muốn làm gì?
Lâm Hiểu Di tỉnh táo lại nhòn Tần Thiên nói.
- Ta muốn nàng!
Tần Thiên nhìn Tần Thiên Di cười dâm nói.
- Cầm thú, buông ta ra, nếu ngươi dám làm loạn ta sẽ hô lên.
Lâm Hiểu Di nghe lời Tần Thiên nói mà nhất thời kinh hãi, sắc mặt biến đổi
- Thật sao, vậy nàng hô thử đi để ta nghe chút.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di nói, đột nhiên hắn đưa tay xuống, mạnh mẽ cho tay vào trong quần Lâm Hiểu Di sờ soạng.
A!
Lâm Hiểu Di nhất thời kêu lớn, cả người giãy dụa, khuân mặt đỏ bừng, ngón tay của Tần Thiên chỉ cách chỗ đó của nàng bất quá chỉ một chút mà thôi, động tác hắn thuần thục càn quấy ở đó, một loại cảm giác tê tê dễ chịu không ngừng truyền đến, khiến cả thân nàng đều chấn động, trong lòng nàng dâng lên một dục vọng mãnh liệt, lại hy vọng, mong muốn Tần Thiên mạnh lên chút
- Sao rồi lão sư, cảm giác như thế nào?
Tần Thiền nhìn Lâm Hiểu Di nói, lực đạo trên tay tăng lên một chút, nhất thời khiến cả người Lâm Hiểu Di run rẩy, đôi mắt mê ly, trên mặt cũng cực kỳ ngượng ngùng.
- Ngươi…Ngươi mau… Ngươi mau buông tay… Buông tay.
Lâm Hiểu Di nhìn Tần Thiên run rẩy nói, phía dười truyền đến từng đợt khoái cảm làm cho nàng rất sướng, nhưng nàng lại nghĩ đến mình lại bị học sinh làm như vậy, nhất thờ khiến nàng hổ thẹn trong lòng.
- Buông tay ra ư, nàng xác định muốn thả tay ra chứ, ta cảm giác lão sư lại rất thích a.
Tần Thiên tiếp tục đùa giỡn. Lâm Hiểu Di không nhịn được bắt đầu rên hừ hừ, ánh mắt cũng dần dần nhắm lại, trên mặt không ngừng ửng hồng, bộ dạng có vẻ rất hưởng thụ. Trong miệng phát ra những tiếng kêu nhẹ nhàng, từng hơi thở thơm tho không ngừng phả vào mặt, vào mũi Tần Thiên, làm cho Tần Thiên cực kỳ kích động, hạ thân Lâm Hiểu Di chảy ra một thứ chất lỏng, nó khiến cả ngón tay hắn lẫn quần nàng đều bị ướt hết.
- Sao rồi, lão sư thỏa mái chứ.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di noi.
- Phù…phù, dừng… Ngươi mau buông tay ra.
Lâm Hiểu Di mơ màng nói, nàng hiện tại không biết rốt cuộc mình nói cái gì nữa, trong lòng rất mâu thuẫn, một bên hy vọng Tần thiên đừng ngừng lại, lực đạo mạnh hơn chút nữa, một bên lại hy vọng Tần Thiên mau dừng lại, nàng thực sự đang cảm thấy rất xấu hổ.
- Tốt thôi, nếu nàng đã không cần, ta đây cũng dừng lại. :
Tần Thiên nói, ngón tay đang kích thích mãnh liệt cũng dừng lại, Lâm Hiểu Di liền cảm thấy trống không, nàng không nhịn được đung đưa người để đụng vào ngón tay Tần Thiên, muốn kiếm lại cảm giác này lần nữa, nhưng đã không cảm thấy nón tay Tần Thiên đâu nữa rồi, mặc dù nàng có hy vọng Tần Thiên bỏ qua cho nàng, nhưng bị Tần Thiên làm lâu như vậy rồi, hiện tại nàng lại hy vọng Tần Thiên có thể tiếp tục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!