Chương 29: Bí mật của Tần Thiên

- Ách… em nghĩ đi đâu vậy, anh muốn nói tất cả mọi người đều đi rồi, chúng ta cũng đi ăn cơm thôi.

Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ đầu đầy hắc tuyến, tiểu nha đầu này chẳng lẽ còn cho là anh muốn ăn nàng sao, nhân phẩm anh dường như cũng không kém như vậy.

- Hừ! Sắc lang, anh muốn ăn thì đi một mình đi, tôi không đi cùng anh đâu.

Nói xong nàng tiếp tục vẽ.

- Được rồi, Thi Vũ, em nói xem rốt cuộc vì sao giận dỗi, em cứ thế này khiến anh buồn bực chết mất.

- Hừ! Không nói.

Hàn Thi Vũ nhìn bộ dáng Tần Thiên liền cảm thấy đắc ý, đang tính toán trêu chọc hắn một chút.

- Hàn đại mỹ nữ, anh van em a mau nói đi!

- Không nói! Em chính là muốn anh buồn bực mà chết.

Hàn Thi Vũ càng đắc ý nói.

- Van xin em được không, rốt cuộc thế nào mới nói a, em muốn cái gì anh cũng đáp ứng.

Tần Thiên buồn bực nói, chẳng lẽ tiểu nha đầu này rất thích hành hạ hắn hay sao.

- Hừ! Anh cho rằng em sẽ lại tin anh sao, anh không nghĩ lại xem hôm qua anh cáu giận với em thế nào, nằm mơ!

Hàn Thi Vũ đột nhiên lớn tiếng nói, trong ngôn ngữ có chút ít kích động, giọng nói nghe như sắp khóc, dọa cho Tần Thiên giật nảy mình.

- Anh bảo đảm sau này sẽ không như thế, bất kể em hỏi gì, nếu anh mà tức giận thì không phải là người!

Tần Thiên vội vàng thề thốt.

- Hừ! Tên hỗn đản anh, anh biết tại sao em giận không, vì ngày hôm qua anh cố tình không nhận điện thoại của em, một cô bé như em gọi điện thoại giải thích với anh khó khăn cỡ nào, nhưng tên hỗn đản anh lại không nghe máy, trực tiếp tắt điện thoại, anh biết em đau lòng thế nào không?!

Hàn Thi Vũ hét lên, nước mắt ào ạt chảy ra, bộ dáng cực kỳ thương tâm. Tần Thiên thầm mắng mình khốn kiếp, lại khiến nữ nhân phải khóc như vậy.

- Cái kia… Thi Vũ, em đừng khóc nữa a, anh tuyệt đối không phải cố ý không nghe máy đâu, vì ngày hôm qua anh căn bản không ở nhà, điện thoại di động cũng quên đem theo, đến sáng nay mới biết, anh liền gọi cho em ngay, gọi liền mười mấy cuộc nhưng em không nghe máy, anh vô cùng lo sợ em xảy ra chuyện nên vội vàng tới trường tìm em đó.

Tần Thiên gấp gáp nói.

-Thật không, anh không gạt người ta chứ?

Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên hỏi.

- Tuyệt đối là thật, anh thề nếu dối gạt anh ra đường liền bị xe…

- Không cho nói!

Tần Thiên vừa chuẩn bị thề độc liền bị Hàn Thi Vũ lấy anhy ngăn lại.

- Vậy em tha thứ cho anh rồi chứ?!

Tần Thiên cầm anhy Hàn Thi Vũ cao hứng hỏi.

- Hứ! Anh nghĩ sao, hôm qua anh khiến em thương tâm lâu như vậy, làm sao em dễ dàng bỏ qua.

Hàn Thi Vũ rút bàn tay nhỏ bé về.

- Vậy em muốn sao mới chịu tha thứ cho anh?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!