Tần Thiên vào phòng tắm nước lạnh, đi ra chuẩn bị ngủ thì lúc này tiếng gõ cửa vang lên. Tần Thiên thầm nghĩ trễ thế này còn ai đến nhỉ, rồi nghi hoặc bước ra cửa.
- Ai vậy?
Tần Thiên hỏi.
- Tiểu Thiên, là ta, dì Triệu.
Bên ngoài truyên đến tiếng của Triệu Nhã Chi, Tần Thiên vừa nghe, lập tức liền mở cửa ra, Triệu Nhã Chi đứng ở cửa, tay cầm đèn pin, thân mặc đồ ngủ, sắc mặt rất là lo lắng.
- Dì Triệu, sao gấp gáp vậy?
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi hỏi.
- Tiểu Thiên, nhà dì tự nhiên mất điện, cậu có thể qua coi giùm được không.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên gấp gáp nói, vừa rồi nàng đang giặt đồ thì tự nhiên mất điện, không thể làm gì khác là nhờ Tần Thiên giúp.
- Nga, không thành vấn đề, cháu qua xem cho.
Tần Thiên liền đi qua, đợi Triệu Nhã Chi mở cửa, bật đèn pin mang theo Tần Thiên vào phòng.
- Nhỏ giọng một chút, tiểu Nhã đang ngủ, đừng làm nó tỉnh.
Triệu Nhã Chi nhẹ giọng hướng về phía Tần Thiên nói, Tần Thiên gật đầu nhẹ giọng nói:
- Công tắc nguồn điện ở đâu, dẫn cháu đi xem một chút, xem có phải đứt cầu giao rồi không.
- Trên ban công, cậu đi theo dì.
Triệu Nhã Chi nói, ngay sau đó bật đèn pin đi lên sân thượng, Tần Thiên theo phía sau.
- Đó, ở phía trên kìa.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nói, lấy tay cầm đèn pin điện quơ quơ trên tường chỉ chỗ hộp điện, Tần Thiên nhìn một chút, căn bản không đủ cao, bèn vào bên trong cầm một cái ghế đi ra ngoài, dẫm lên trên.
- Dì Triệu, đưa đèn pin cho cháu.
Tần Thiên hướng về phía Triệu Nhã Chi nói, Triệu Nhã Chi vừa nghe lập tức liền đem đèn pin đưa cho Tần Thiên, Tần Thiên nhận lấy, lấy đèn pin chiếu vào cái hộp công tắc điện, một tay đem cái hộp mở ra, vừa nhìn, quả nhiên là công tắc nguồn điện nhảy, cho nên đem công tắc nguồn điện mở lại.
Lập tức, đèn cả phòng liền sáng lên, Triệu Nhã Chi nhất thời mừng rỡ.
- Được rồi dì Triệu!
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi nói, chuẩn bị xuống, không nghĩ tới vừa cúi đầu lại thấy được một mảng lớn trắng muốt mê người, hung bộ Triệu Nhã Chi lộ ra phân nửa, cổ áo bộ đồ ngủ căn bản là không cài kỹ, lộ ra một khoảng chữ V, cho nên một mảng lớn xuân quang lộ ra, cộng thêm bên trong trống trải, Tần Thiên nhìn kĩ, lại có thể trực tiếp nhìn xuyên qua, bên trong hai điểm mê người cũng thấy được, dục hỏa của Tần Thiên vừa bị ép xuống giờ lại bốc lên cao, cao, cao nữa, cao mãi…
Triệu Nhã Chi phát hiện Tần Thiên gắt gao nhìn mình chằm chằm, cái cần tăng dân số điên cuồng nhích lên, nhất thời sắc mặt ửng hồng, nhịp tim đập tăng mạnh mẽ, nhanh chóng che xuân quang lại, miệng nũng nịu mắng:
- Tiểu sắc lang, có cái gì đẹp mà nhìn.
- A... dì, thật xin lỗi, cháu không phải cố ý. :
Tần Thiên kịp phản ứng, vội vàng nói, rất là lúng túng, không biết như thế nào cho phải, rất sợ Triệu Nhã Chi sẽ trách cứ.
- Được rồi, mau xuống đây đi, cẩn thận một chút.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nói, mặt vẫn hồng hồng, nhìn tiểu đệ Tần Thiên đang hưng phấn, trong lòng lại có chút ít động tâm, Triệu Nhã Chi cũng không biết tại sao lại như vậy, chẳng lẽ là do hơn mười năm chưa từng có nam nhân yêu thương sao.
- Vâng, cháu đi xuống liền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!