- Tiểu sắc lang, còn nhìn à, không thấy chị cả người đang ướt a, còn không mau tránh ra.
Tiêu Du liếc mắt nhìn Tần Thiên nói.
- Nha... Hắc hắc, ai kêu chị lớn lên xinh đẹp như vậy a.
Tần Thiên vội vàng tránh ra, vừa nói vừa nhận lấy túi xách trong tay Tiêu Du, hai mắt cùng nhìn chằm chằm đôi mắt như vẽ, sinh động vô cùng của Tiêu Du, phía dưới đã cứng như sắt rồi.
- Giúp chị đem túi xách sấy khô, chị đi tắm trước.
Tiêu Du vừa nói xong liền hướng phòng tắm đi tới, Tần Thiên ở phía sau nhìn thân hình thướt tha của Tiêu Du, cảm thấy một cổ tà hỏa không ngừng bốc lên.
- Mẹ kiếp, có nên đi nhìn trộm không ta.
Tần Thiên nhìn Tiêu Du đi vào phòng tắm, trong lòng thầm nghĩ, nam nhân, đều có một chút ý nghĩ coi trộm hèn mọn như vậy trong người. Ngẫm nghĩ hồi lâu, Tần Thiên cuối cùng nhịn được, không đi nhìn lén, cầm lấy túi xách ngồi ở trên ghế sa lon, đem đồ vật bên trong cũng lấy ra, sau đó dùng máy sấy thổi khô.
Tiêu Du ở bên trong khoảng hơn hai mươi phút, sau đó tiếng nước chảy trong phòng tắm ngừng lại, sau đó tiếng khóa cửa vang lên.
Tần Thiên lập tức quay đầu nhìn sang, thấy Tiêu Du từ trong phòng tắm đi ra, chỉ quấn một chiếc khăn lông, hơn nữa còn là loại rất mỏng, vừa đủ che cặp mông nhỏ, lộ ra hai chân trắng trẻo thon dài, đùi non sáng bóng loáng, cực kỳ mê người.
Càng thêm mê người chính là song cầu vút cao của Tiêu Du khiến khăn lông cũng phải gồ lên, hai điểm nho nhỏ từ trong khăn tắm nhú lên, làm Tần Thiên dâng lên từng đợt cảm giác.
- Tiểu sắc lang, nhìn cái gì vậy, mau giúp chị sấy khô túi xách.
Tiêu Du liếc Tần Thiên một cái nói.
- Vâng!
Tần Thiên nuốt một chút nước miếng, mạnh mẽ xoay người qua chỗ khác, cầm lấy máy sấy tiếp tục sấy túi xách, nhưng tâm tư hoàn toàn không đặt ở chỗ này nữa rồi.
- Tiểu sắc lang.
Tiêu Du nhìn bộ dạng Tần Thiên nói thầm, khóe miệng lộ ra một nụ cười như có như không, sau đó đi tới bên cạnh Tần Thiên, ngồi xuống, thân thể gần sát Tần Thiên.
Tiêu Du vừa mới tắm xong, cánh tay hoàn toàn để trần, vô tình mà như cố ý ma sát trên tay Tần Thiên làm hắn khẩn trương một trận, nhất là mùi hương trên người mới tắm rửa xong, từng đợt từng đợt tiến vào mũi Tần Thiên làm hắn đứng ngồi không yên, tiểu huynh đệ cực kỳ không hợp tác, đã dựng một cái lều lớn bên dưới rồi.
Tiêu Du nhìn thấy cái lều lớn giữa hai chân Tần Thiên, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi đỏ lên.
- Chị, mùi hương trên người thơm quá, là mùi gì vậy a.
Tần Thiên quay đầu nhìn Tiêu Du, hai mắt khóa chặt bộ ngực nhô lên của Tiêu Du, khăn lông mỏng manh căn bản là không che hết hai tòa ngọc nhũ to lớn, nhìn qua thật sinh động, khe sâu hun hút cực kỳ mê người, Tần Thiên nhìn thấy mà hận không thể xé toang cái khăn ra.
- Tiểu sắc lang, không cho nhìn, mau sấy khô đi, chị ngày mai còn phải đi làm đấy.
Tiêu Du đưa tay đẩy Tần Thiên một cái.
- Được!
Tần Thiên không yên lòng đáp, cầm máy sấy tiếp tục nhiệm vụ.
- A!
Nhất thời Tiêu Du phát ra tiếng kêu sợ hãi, vội vàng kéo khăn long che nửa dưới, ngăn cản giữa hai chân, bởi vì Tần Thiên cầm máy sấy thổi tới giữa hai chân nàng, nhất thời một luồng khí nóng thổi tới, chiếc khăn tốc lên, Tiêu Du sợ hãi vội vàng lấy tay che kín, không để xuân quang lộ ra.
Song được cái này thì mất cái kia, vì quá bối rối, kéo mạnh khăn xuống làm hai tòa ngọc phong lộ ra hơn phân nửa, cơ hồ thấy được hai điểm nho nhỏ lộ ra, Tần Thiên tim đập gấp gáp, trống ngực đánh liên hồi.
- Chị, ta muốn người!
Tần Thiên nhìn Tiêu Du rồi chợt mạnh mẽ vùng dậy, ném đồ trong tay đi rồi nhào tới, lúc này não hắn cũng bị dục hỏa chiếm mất rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!