Chương 16: Long Tổ

Bên trong khu biệt thự, ở trong hoa viên một tòa biệt thự lớn, Hàn Thi Vũ đang ngồi trên ghế, tay cầm điện thoại di động, trên màn hình hiện ra số điện thoại của Tần Thiên, nhìn vào màn hình vẻ mặt Hàn Thi Vũ đầy do dự.

- Tên vô lại, sao hắn mãi vẫn chưa gọi cho mình nhỉ…

Hàn Thi Vũ cứ nhìn màn hình điện thoại, vừa có chút lo lắng vừa có chút bất đắc dĩ nói. Trong đầu nàng vẫn hồi tưởng lại chuyện trong WC hồi sáng, vừa nghĩ tới việc Tần Thiên hôn bộ ngực mình, sắc mặt Hàn Thi Vũ không khỏi thoáng hồng lên.

- Mình nên làm cái gì bây giờ, có nên gọi điện thoại cho hắn không? Nhưng mà việc này cũng không phải lỗi tại mình, tại sao phải gọi cho hắn chứ!

Hàn Thi Vũ vừa nhìn điện thoại vừa lầm bầm một mình, nàng hiện tại rất mâu thuẫn, hồi tưởng lại lúc đó nàng thấy Tần Thiên có vẻ rất tức giận, nàng không biết có chuyện mà khiến cho hắn tức giận như vậy. Hiện tại nàng cũng không biết nên làm gì cho tốt, mặc dù mới chân chính tiếp xúc với Tần Thiên không lâu, nhưng nàng như thế nào cũng coi như bằng hữu của hắn, Hàn Thi Vũ không muốn bởi vì chuyện hồi sáng mà giữa hai người sinh ra một tầng ngăn cách, nhưng nàng lại không muốn mở miệng nói xin lỗi trước, thật là mâu thuẫn mà.

- Hừ! Mặc kệ, hắn đã không thèm để ý tới mình, mình cần gì phải quan tâm tới hắn.

Hàn Thi Vũ quệt mồm lầu bầu nói, vất điện thoại xuống, khong thèm để ý đến nữa.

Hơn 10 phút sau.

- Được rồi, chỉ một lần thôi.

Cuối cùng Hàn Thi Vũ cũng không nhịn được, cầm điện thoại gọi cho Tần Thiên. Trong lòng không ngừng tính toán nói như thế nào để vừa có thể xin lỗi, vừa không mất mặt.

Nhưng làm cho nàng không nghĩ tới chính là, máy đã nối thông nhưng không có ai bắt máy, thật lâu sau vẫn chỉ có tiếng chuông mà thôi.

- Khốn kiếp, sao hắn lại không tiếp điện thoại của mình.

Hàn Thi Vũ tức giận mắng một tiếng, cầm lấy điện thoại, nàng lại gọi tiếp một lần nữa, nhưng vẫn như cũ, vẫn không có ai bắt máy cả, liên tiếp bốn năm lần vẫn như vậy, nhất thời trong lòng nàng liền có chút luống cuống. - .

Chẳng lẽ, hắn chán ghét mình rồi sao…

Hàn Thi Vũ lầu bầu nói, lại một lần nữa gọi điện cho Tần Thiên. Nhưng vẫn như cũ không có ai tiếp máy cả, liên tiếp thêm mấy lần thì đối phương tắt luôn điện thoại.

- Đồ trứng thối, sao hắn lại có thể khi dễ mình như vậy, chuyện này cũng không phải lỗi tại mình mà, giờ mình lại phải nói xin lỗi hắn, thế mà…

Hàn Thi Vũ ủy khuất nhìn điện thoại, nước mắt rơi như mưa.

- Hừ! Nói không để ý tới mình nữa thì liền mặc kệ mình, mình còn lạ gì hắn.

Hàn Thi Vũ lau khóe mắt, đáp điện thoại vào bụi cỏ, tức giận đi vào trong nhà.

Bên này Tần Thiên đang ngồi trên xe thiết giáp đi ra khỏi thành phó, dọc theo đường cao tốc mười mấy phút thì quẹo vào một con đường đi lên núi, con đường ở đây quanh co khúc khuỷu. Tần Thiên cũng không biết rằng đã đi được bao xa, chỉ biết là đang tiến vào trong một ngọn núi lớn.

Rốt cuộc, trước mắt hắn cũng hiện ra một trạm gác, hai binh sĩ võ trang đầy đủ đang đứng đó canh gác. Thấy xe quân sự đi tới liền lập tức chạy ra mở cửa, xe quân sự trực tiếp đi vào. Ở trong này cực kỳ rộng rãi, thao trường cực lớn cùng nhà cao tầng đập thẳng vào mắt mọi người.

Tần Thiên nhìn ra ngoài cửa xa, thấy từng tốp binh lính đang thao luyện, khí thế ngất trời. Từng người mồ hôi đầm đìa, cực kỳ dũng mãnh, tốc độ cực nhanh, công kích cũng lưu loát. Mắc dù tốc độ không có nhanh bằng hắn, nhưng vẫn khiến hắn rung động.

- Chúng ta đang tiến vào quân khu sao?

Tần Thiên khó hiểu nhìn Sở Tương Tương hỏi.

- Ừ, bởi vì nhà của tôi ở trong này, ông nội của tôi là tư lệnh quân khu.

Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên lộ ra nụ cười khả ái nói.

- Ông của cô là tư lệnh quân khu!

Tần Thiên kinh ngạc nhìn Sở Tương Tương, tư lệnh quân khu đó nha, không phải chó mèo gì đâu. Nếu đặt vào thời phong kiến thì tư lệnh quân khu được coi như là chư hầu của vua, không ngờ hắn lại cứu được cháu gái của tư lệnh quân khu, đúng là vận may *** chó, thế giới này quả nhiên chuyện gì cũng có thể xảy ra.

- Ừ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!