Rời khỏi khu lão Thành, Tần Thiên liền đi tìm cô gái kia, bởi vì sát thủ không chỉ có bốn tên kia, còn có một tên đánh chặn. Tần Thiên sợ cô gái kia trở lại sẽ gặp phải nguy hiểm, nếu có chuyện gì thì mọi nỗ lực vừa rồi của hắn đều đi tong cả.
Cửa hàng lúc này đang rất hỗn loạn, cơ quan an ninh đang sơ tán mọi người, ngay cả cảnh sát cũng bị ngăn trở. Tần Thiên liều mạng chen vào, chạy vào trong thang máy, đi lên sân thượng.
Rất nhanh thang máy dừng lại ở tầng cao nhất, Tần Thiên đi ra khỏi thang máy liền chạy về phía cầu thang, dọc đường đi có rất nhiều dấu máu.
- Yaaa!
Tiếng cô gái hét lớn từ bên cạnh truyền tới, ngay sau đó một cây gậy đập vào đầu Tần Thiên.
- Dừng tay, là tôi!
Tần Thiên vội kêu lên, tay bắt lấy cây gậy gỗ.
Cô gái kia nghe được giọng Tần Thiên định thu tay lại, nhưng đã không kịp, cây gật chỉ hơi lệch đi một chút, đập thẳng vào bả vai Tần Thiên khiến hắn đau đến méo miệng.
- Tôi… Tôi không cố ý!
Cô gái vội vàng nói, vẻ mặt áy náy nhìn Tần Thiên.
- Không việc gì, tôi…
Tần Thiên quay đầu lại nói được nửa câu, thì liền ngẩn cả người, hai mắt như lồi ra nhìn chằm chằm cô gái trước mặt.
Cô gái hiện giờ chỉ mặc một bộ áo lót viền tơ, hai tòa ngọc phong trước ngực cao vút lộ ra phân nửa, cái khe ở giữa cực kỳ mê hoặc, lại thêm mùi hương xử nữ truyền tới, thằng em của Tần Thiên nhất thời dựng đứng.
- A… Anh đừng nhìn!
Cô gái vội vàng ôm ngực, mặt đỏ bừng nhìn Tần Thiên kêu lên, thân hình càng thêm mềm mại ướt át. Vốn là Tần Thiên không chú ý lắm, nhưng bây giờ nhìn lại, phát hiện tướng mạo cô gái này không kém Hàn Thi Vũ, càng nhìn càng thấy đáng yêu, khiến người ta sinh ra cảm giác muốn che chở.
- Cái này… Quần áo của cô đâu!
Tần Thiên hơi lúng túng nói, nhưng hai mắt vẫn nhìn thằng vào hai ngọc phong bị cô gái che đi, cơ hồ muốn đâm vào đó.
- Chân tôi bị thương, tôi cởi ra để băng bó rồi!
Cô gái ngượng ngùng nhìn Tần Thiên, duỗi ngón tay chỉ vào bắp chân mình, Tần Thiên nhìn theo, lại thấy cái áo T
-shirt màu đỏ đang quấn trên bắp chân cô gái, mà trên bắp chân đã chảy không ít máu.
Tần Thiên bèn cở áo của mình đưa cho nàng mặc, tránh cho bản thân không kìm lòng được mà phạm tội.
Cô gái cảm ơn một tiếng rồi mặc vào, dáng vẻ rất cứng nhắc.
- Như vậy đi, tôi cõng cô được không, hiện tại chân cô đang bị thương, tôi sợ cô đi lại không tiện!
Tần Thiên nhìn cô gái nói.
Cô gái ngượng ngùng gật đầu.
- Tốt lắm, cô lên đi, nếu tôi không cẩn thận đụng phải chỗ nào thì cô bỏ qua nhé.
Tần Thiên nhìn cô gái lúng túng nói. Cô gái khẽ cúi đầu ừ một tiếng, sau đó giang hai tay ôm lấy vai Tần Thiên, Tần Thiên cũng mau chóng hai tay nâng mông cô gái lên. Cái cảm giác mềm mềm bồng bềnh vô cùng thống khoái, lại thêm hai vật mềm mại cọ cọ sau lưng, khiến Tần Thiền thiếu chút nữa không đứng nổi.
- Ưm!
Cô gái cảm giác mông bị chạm vào liền phát ra một tiếng thẹn thùng, thanh âm mê hoặc vô cùng, thiếu chút nữa đã biến Tần Thiên thành cầm thú.
- Tôi đưa cô đến bệnh viện trước, ôm chặt vào!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!