Người đứng lên nói là một thằng lùn cao không tới 1m6, bộ dáng lớn lên khá khăn, chắc là hại cha mẹ hắn không ít, đúng là một sản phẩm kém chất lượng.
Tên dẫn đầu này cũng chính là tên giễu cợt Tần Thiên nhiều nhất, bởi thì vào thời điểm năm I hắn từng có chút mâu thuẫn với Tần Thiên, lúc ấy kỹ năng vẽ tranh của tên lùn coi như là đứng đầu lớp học, nhưng không ngờ hắn luôn thua Tần Thiên, luôn bị Tần Thiên áp chế ở vị trí số 2. Điều này khiến cho hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu, cho nên luôn nghĩ cách đả kích Tần Thiên.
Không nghĩ tới lần này không những không đả kích được Tần Thiên, ngược lại chính mình lại chịu thiệt, bị Tần Thiên hung hăng nhục nhã một phen.
- Tao quá đáng, bọn mày xem tao có quá đáng không! Nhìn người khoa khác bắt nạt người khoa mình, chẳng những không giúp đỡ mà còn ở một bên châm chọc, bọn mày đúng là đồ nhu nhược.
Tần Thiên nhìn thằng lùn phẫn nộ quát.
- Hừ! Cho dù lúc trước bọn tao không đúng, nhưng mày cũng không thể vì vậy mà làm nhục bọn tao. Tôi nói thế có đúng hay không hả mọi người?
Thằng lùn hướng về phía mọi người xung quanh nói, muốn mượn sức mọi người công kích Tần Thiên.
- Đúng vây, bọn tao nhận sai rồi còn không được sao!
- Đúng vậy!
- Chúng ta cũng có tôn nghiêm của chính mình, chúng ta muốn hắn phải xin lỗi chúng ta. Tôi nói có đúng không hả mọi người?
Tên lùn lại một lần nữa kích động mọi người xung quanh.
- Đúng thế, xin lỗi đi!
- Đúng vậy, xin lỗi bọn tao đi.
- Xin lỗi đi! Xin lỗi đi!
Rất nhiều người đồng thanh hô lớn.
- Các người đúng là quân khốn nạn! Tần Thiên tranh tài giúp khoa chúng ta chiến thắng, các người không cảm ơn anh ấy thì thôi, cớ sao lại làm khó anh ấy, các người có phải là sinh viên khoa mỹ thuật tạo hình hay không đấy!
Hàn Thi Vũ nhịn không được, tức giận nói.
- Hừ! Chúng tôi có muốn hắn đi tranh tài đâu, đấy là hắn tự nguyện đấy chứ, quan khoa gì tới bọn tôi. Mau xin lỗi chúng tôi đi, xin lỗi đi!
Tên lùn chỉ thẳng vào Tần Thiên, lớn tiếng nói.
- Đúng vậy, xin lỗi đi!
- Xin lỗi nhanh lên!
Rất nhiều người đồng thanh hô lên, tên lùn thấy vậy liền cảm thấy đắc ý. Có nhiều người cùng trận tuyết với mình như vậy, không nhục nhã Tần Thiên tới chết hắn quyết không buông bỏ.
- Hừ! Tao vốn nghĩ đám bọn mày chỉ là cặn bã thôi, không nghĩ tới chúng mày ngay cả súc sinh cũng không bằng. Bọn chúng mày đi học để làm gì? Đọc sách để làm gì? Đến một chút phẩm đức cũng không có, đúng là bố mẹ không biết dậy con.
Tần Thiên phẫn nộ chỉ thẳng vào mặt mọi người chung quanh quát.
- Mày mắng ai là không được bố mẹ dậy đấy! Lập tức xin lỗi bọn tao ngay!
Tên lùn cả giận nói.
- Đúng đấy, xin lỗi đi!
- Hừ! Xin lỗi nhé, hôm nay tao buộc phải nói ra lời này, toàn bộ chúng mày tất cả đều là đồ vô giáo dục, ông mày chính là mắng cái bọn súc sinh chúng mày đấy, vậy thì sao nào? Xin lỗi cái con mẹ mày, xin lỗi tổ cha mày, muốn tao xin lỗi á, còn lâu! Bọn mày có thể làm gì được tao nào!
Tần Thiên chỉ vào đám người vây quanh lớn tiếng quát, giọng nói lạnh như băng. Một cỗ khí phách mạnh mẽ từ trên người hắn phát ra, khiến cho cả đám người bị hù một trận, không dám ngo ngoe gì nữa.
- Mày… Mày không xin lỗi tao, tao liền đi báo với thầy giáo!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!