Chương 14: Mời Chào

Đến lúc bên tai vang lên tiếng gọi nhẹ nhàng của Cẩm Tú, Lê Vân mới hoàn hồn lại.

Nàng nghiêng đầu nghĩ nghĩ, một lát sau mới nói:

"Ta cảm thấy bọn họ không giống các thiếu gia công tử chốn kinh thành này. Ừm.. Có chút khó hiểu nhưng cũng rất thú vị."

Nếu nói nghiêm túc thì bọn họ thật ra càng có điểm giống người trong giang hồ hơn, hào sảng, không câu nệ, kiểu cách..

Nhưng nàng cũng không cần thiết phải nói cho vị biểu muội này.

Dù sao cha cũng đã căn dặn không nên nhiều lời về bọn họ với những người ngoài phủ.

Cẩm Tú nghe nàng nói vậy, trong lòng càng thêm tò mò hơn.

Thật sự có thú vị như vậy sao?

Vốn còn muốn hỏi rõ ràng một chút, chợt nghĩ ra mình dù sao cũng là một cô nương khuê tú, không thể cứ liến thoắng hỏi han về nam nhân.

Dù sao thì nàng cũng thường xuyên đến đây, sớm muộn gì cũng sẽ thấy không phải sao?

Nghĩ vậy liền mỉm cười nói vài lời khách sáo, sau đó uyển chuyển cáo biệt ra về.

Đợi bóng dáng của nàng dần đi xa, Đinh Hương bên người Lê Vân liền bĩu môi nói:

"Tiểu thư rõ ràng biết biểu tiểu thư có tư tâm, vậy mà vẫn luôn vui vẻ tiếp đãi nàng như thế. Coi chừng có ngày bị người ta tính kế a."

Lê Vân khẽ nhấp một ngụm trà, khuôn mặt xinh đẹp mỉm cười thanh nhã đáp:

"Em cho rằng nàng có thể qua mặt được ta?"

Vừa nói vừa để xuống tách trà, đôi mắt nhàn nhạt xuyên qua màn lụa nhìn về phía xa, cảm thán nói:

"Tính ra thì nàng cũng chỉ là một thứ nữ, nếu không tự tính toán cho mình. Chẳng lẽ còn trông chờ vào vị cữu cữu thiên vị kia của ta ban cho chỗ tốt?"

Dừng một chút lại nói tiếp:

"Chỉ cần nàng không làm gì ngu dốt, hại đến người khác, thì ta cũng có thể mắt nhắm mắt mở mà cho qua."

"Ai.. Là em suy nghĩ nhiều rồi. Tiểu thư thông mình lương thiện như thế. Ai lấy được người chính là phúc phận ba đời tích được a." Đinh Hương làm ra vẻ mặt thở dài nói.

Lê Vân có chút buồn cười trách mắng:

"Chỉ được cái dẻo miệng thôi."

Nói xong hai chủ tớ cùng cười khúc khích.

Đinh Hương bỗng có chút ngạc nhiên lên tiếng:

"Kia chẳng phải là vị tiểu thư đi cùng đám người La công tử hay sao?"

Nghe thấy có liên quan đến La Nhất Phong, Lê Vân tâm tình tựa hồ có chút phức tạp.

Khẽ liếc mắt nhìn thân ảnh nhỏ nhắn bên bờ hồ một cái, đột nhiên nói:

"Đi mời vị cô nương kia lại đây. Nói là ta mời nàng cùng thưởng trà một chút."

Hoa Ngũ Sắc lúc này đang vô cùng bực tức.

Vừa đi vừa không nhịn được mà phun tào ở trong lòng: Cái hầu phủ chết tiệt này đi mãi cũng không thấy cửa ra bên ngoài phủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!