Chương 5: (Vô Đề)

10

Tay Kỳ Tiệp cầm kiếm khẽ run, hắn vô cùng phấn khích.

Chẳng trách Hoàng đế và Kim Trạc Bạch đều không nghĩ đến việc giao giang sơn vào tay hắn, một kẻ khát m.á. u bất chấp sống che.c, nếu lên ngôi Hoàng đế, chẳng phải sẽ khiến người người nhà nhà lo sợ sao?

Ta lại nhìn về phía Thanh Lương đài, Ninh Phượng Thần cũng đang nhìn ta.

Hắn bạch y phiêu dật, mày mắt ôn nhu, dưới ánh trăng lại có vài phần từ bi. Quả thật khó đối phó, nhưng cũng không phải không thể đối phó.

Ta nắm lấy tay Kỳ Tiệp, tra kiếm vào vỏ.

"Ngươi có từng nghĩ, với tác phong ngang ngược của Ninh gia, tại sao rõ ràng có thể gie. c ta ngay khi ta vừa vào kinh, nhưng lại không làm vậy, mà còn bày mưu tính kế lừa ta?"

Ánh mắt Kỳ Tiệp dừng lại trên chiếc hộp gỗ đàn hương.

Hắn nói: "Ninh Phượng Thần muốn ngươi lấy chiếc hộp này từ tay Quận chúa Thuần Hi, vì vậy hắn cũng không ngăn cản ta đưa ngươi đi."

Các tềnh iu bấm theo dõi kênh để đọc được những bộ truyện hay ho nhen. Iu thương

FB: Vệ Gia Ý/ U Huyễn Mộng Ý

Quận chúa Thuần Hi là lá bùa may mắn kết hợp giữa hai thế lực, Ninh gia không dễ dàng động đến nàng, mà nàng để duy trì sự cân bằng mong manh ấy, cũng sẽ không dễ dàng đứng về phe nào.

Điều này có nghĩa là thứ trong tay nàng đối với tất cả mọi người đều vô hại.

Kim Trạc Bạch chính là nhìn thấy điểm này, mới giao thứ này cho nàng cất giữ.

Ta xoay người đi về phía Thanh Lương đài, Ninh Phượng Thần chắc hẳn cho rằng ta đần độn, hắn đợi lâu như vậy, thậm chí còn bố trí thích khách trên tường, ta mới hiểu được hắn muốn làm gì.

Thấy ta đến, hắn cuối cùng cũng nở nụ cười: "Phất Thanh cô nương, đã lâu không gặp."

Ta và Ninh Phượng Thần chưa từng gặp mặt, nhưng trong những năm cuối đời của Kim Trạc Bạch, cái tên ta nghe thấy nhiều nhất chính là tên của hắn.

Kim Trạc Bạch nói, Ninh Phượng Thần là kẻ địch trời sinh của ta.

Có lẽ trong miệng Ninh Du Tuyết, ta đối với Ninh Phượng Thần cũng vậy.

Chúng ta rõ ràng chưa từng gặp mặt, nhưng lại hiểu nhau hơn bất kỳ ai trên đời này.

Thật nực cười, Kim Trạc Bạch hận Ninh Du Tuyết cả đời, nhưng họ lại là cùng một loại người.

Ta ngồi xuống đối diện Ninh Phượng Thần, đặt chiếc hộp gỗ đàn hương lên bàn.

"Trước khi nói chuyện chính, ta có một vấn đề muốn nhờ Ninh công tử giải đáp."

"Cô nương cứ nói."

"Năm đó Ninh Tể tướng đã có dị tâm, còn Kim Trạc Bạch trước khi đỗ đạt chỉ là một thường dân bách tính, không nơi nương tựa, trên đường bị lưu đày chỉ cần một chút sơ suất là có thể danh chính ngôn thuận lấy mạng ông ấy, tại sao các ngươi không trực tiếp gie. c ông ấy?"

Nếu lúc đó diệt cỏ tận gốc, tự nhiên sẽ không có những chuyện về sau này.

Ninh Phượng Thần cười nói: "Phất Thanh cô nương, ta cũng có một câu hỏi, có lẽ có thể giải đáp thắc mắc của cô nương. Kẻ địch, nhất định sẽ gây hại cho ta sao?"

Chưa chắc.

Kim Trạc Bạch sắp xếp Kim Hoa vào cung tranh quyền đoạt vị, nhưng cũng khiến Ninh Du Tuyết tương kế tựu kế, lấy nàng làm kim, dẫn dụ ra phe phái bảo hoàng.

Còn Kim Thảo, mười năm chinh chiến, giúp Đại Ung chống giặc ngoại xâm, vừa vặn mang đến cho Ninh Du Tuyết giang sơn ổn định mà hắn mong muốn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!