Ta liếc xéo hắn một cái, đã diễn thì phải diễn cho trọn, ta cần mẫn đi quét dọn lãnh cung một lượt.
Hoàng thành không có lãnh cung riêng. Cái gọi là lãnh cung, là nơi ở của những phi tần thất sủng.
Chủ tử không có tiền đồ, hạ nhân liền lơ là.
Rêu xanh không ai cạo, mạng nhện không ai quét, ngay cả việc sưởi ấm mùa đông cũng trở thành vấn đề. Những năm trước có công chúa Dụ Dương quản lý, cuộc sống của họ cũng không đến nỗi nào, nay công chúa hòa thân đã đi, cung quy nới lỏng, cuộc sống của họ liền khó khăn hơn. Ta tự thấy có lỗi, thường xuyên đến chăm sóc họ đôi chút.
Kỳ Tiệp gỡ mạng nhện trên tóc ta xuống, lại đưa cho ta một xâu kẹo hồ lô.
Miệng thì lại nói chuyện chính sự.
"Sau khi hoàng tỷ vào địa phận Giao Đông, không còn tin tức gì truyền ra nữa."
Ba năm trôi qua, Kỳ Yến Chiêu đã nắm trong tay quân Tây Bắc, chuyển hướng sang Giao Đông.
Năm đó khi Kỳ Yến Chiêu rời kinh, ta đã cùng nàng ước định năm năm, nhưng sức khỏe hoàng đế năm nay chuyển biến xấu, hoàn toàn dựa vào ngàn năm nhân sâm mà thái y cho dùng để duy trì hơi tàn, e rằng không sống qua được năm nay.
Hoàng đế băng hà, Ninh Du Tuyết sẽ không chờ đợi nữa.
Ân khoa ba năm đã gây cho hắn không ít phiền toái, hắn vài lần muốn dừng lại, nhưng các thế gia khác đã nếm được ngon ngọt, làm sao có thể theo ý hắn? Thậm chí còn công khai chống đối hắn.
Mặc dù vậy, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, hắn vẫn còn dư sức đánh vào hoàng thành.
Kỳ Tiệp đưa cho ta sổ chẩn mạch mấy ngày gần đây, nhìn sắc mặt hắn không khó để nhận ra, tình hình càng thêm nghiêm trọng.
Ba tháng.
Hoàng đế nhiều nhất chỉ có thể gắng gượng thêm ba tháng.
Đủ cho Kỳ Yến Chiêu từ Giao Đông chạy về kinh thành.
Nhưng, chưa nói đến việc Kỳ Yến Chiêu hoàn toàn mất liên lạc, cho dù ta có thể liên hệ với nàng, nàng mới đến Giao Đông, sống che. c khó liệu, làm sao còn sức lực chạy về kinh thành dẹp loạn?
Ta im lặng hồi lâu, Kỳ Tiệp bỗng búng lên trán ta một cái.
"Sợ gì chứ? Không được thì ta đưa ngươi gie. c ra ngoài."
"Đồ thô lỗ, song quyền nan địch tứ thủ, ngươi một thanh kiếm có thể địch lại ngàn quân vạn mã sao?"
"Vậy thì làm sao bây giờ? Không địch lại thì chỉ có che.c."
Ta nhớ đến lúc mới đến kinh thành, hắn cũng từng nói những lời tương tự.
"Dù sao cũng là hoàng tử, sao lại không coi trọng mạng sống của mình như vậy?"
Kỳ Tiệp cười xấu xa một tiếng: "Kim Phất Thanh, ngươi còn quan tâm đến mạng của ta hơn cả ta? Sao vậy, ngươi thích ta à?"
Các tềnh iu bấm theo dõi kênh để đọc được những bộ truyện hay ho nhen. Iu thương
FB: Vệ Gia Ý/ U Huyễn Mộng Ý
Được lắm, ở đây chờ ta đấy à.
Thôi vậy, nói cho cùng, tất cả chỉ là một canh bạc lớn, ta lại đánh cược thêm một lần nữa.
24
Hàng tháng đều có cung nữ hai mươi lăm tuổi được xuất cung, chẳng ai để ý, một cung nữ sau khi rời kinh lập tức cưỡi ngựa, chạy về phía Tây Bắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!