Ngày hắn rời đi, mẫu thân hắn không ngăn cản.
Bà ngồi ở mũi thuyền, giày thêu khẽ chạm vào mặt nước, mặt hồ lấp lánh gợn sóng——
Có thứ gì đó đột nhiên chìm xuống, như một cây kim, xuyên qua đáy hồ, đ.â. m vào tim hắn.
Nhưng Phù Sinh không quay đầu lại, hắn thậm chí không cho phép mình rơi lệ.
Hắn quỳ trước cổng Ninh phủ, dập đầu lia lịa, m.á. u làm mờ mắt hắn, nhưng hắn vẫn mơ hồ nhìn thấy, người mở cửa là một nữ tử mặc cẩm y.
Nàng nói: "Tể tướng, hãy giữ hắn lại, hắn có thể là nhi tử của ta."
Trái tim Ninh Du Tuyết thật cứng rắn, hắn từng say mê nhan sắc của người nữ nhân đó, rồi lại chán ghét bà vì thân phận kỹ nữ.
Vì vậy... Phong trần... Phượng Thần, con hãy dùng cái tên này.
Cả đời này, Ninh Phượng Thần cũng không thể trở thành chủ nhân của Ninh gia.
"Người lớn gây nghiệp, lại để con cái gánh chịu hậu quả, Ninh Phượng Thần, trong lòng ngươi thật sự không có chút oán hận nào sao?"
"Nhưng Kim Phất Thanh... chúng ta không phải giống nhau sao? Rõ ràng biết bản thân chỉ là một quân cờ, nhưng vẫn không oán không hối."
"Ai nói vậy? Ta hận muốn che.c!"
Ta nhìn cây cuốc trong tay, nửa đêm không ngủ còn phải làm khổ lao, lão già thật sự là chẳng ra làm sao!
"Hơn nữa, ngươi là lãnh kiểm tẩy để khố
- mặt lạnh làm việc bẩn, ta là nộ kiểm tẩy để khố
- mặt giận làm việc bẩn, được rồi... Tuy đều là làm việc bẩn, nhưng vì miệng lưỡi ta quá cay nghiệt, nên vẫn có chút khác biệt nhỏ."
Công tử bạch y phiêu dật bật cười, hắn nhận lấy cây cuốc dính đầy bùn đất từ tay ta, đi trước xuống núi: "Dân làng mua một cái cuốc cũng không dễ dàng, ta thay ngươi trả lại."
Bùn đất làm bẩn y phục của hắn, mà hắn không hề hay biết.
Rời khỏi thôn Đào Hoa, chúng ta đi thẳng đến Phổ Châu.
Từ xa đã thấy cổng thành có rất nhiều người đứng, đều dùng vải trắng che miệng và mũi.
Tri phủ Phổ Châu sau khi nhận được tin, đã sớm chờ đợi ở đó. Ninh Phượng Thần đưa phương thuốc cho ông ta, bảo ông ta tìm vài đại phu xem qua, nếu dùng được thì dùng kim bài Ninh gia điều thuốc từ ba thành lân cận đến.
Ta cúi đầu, lại thêm vài thanh củi vào lò sưởi.
Xem ra toàn bộ Giang Nam đều nằm trong tay Ninh gia, chẳng trách Ninh Du Tuyết lại muốn Ninh Phượng Thần đích thân đến đây.
Ninh Phượng Thần sau khi xử lý xong công việc, quay lại ngồi xuống bên cạnh ta: "Đại phu nói, phương thuốc này tuy hiểm, nhưng lại đúng bệnh. Đợi thuốc đến là có thể bắt tay vào cứu chữa."
Kim Trạc Bạch thật sự xứng đáng với bốn chữ "thần cơ diệu toán".
"Phất Thanh cô nương có từng nghĩ, Kim tiên sinh liệu sự như thần, tại sao không tự mình nắm lấy thiên hạ này?"
Ta gật đầu, đương nhiên là đã từng nghĩ.
"Xuân sinh mầm, thu kết trái, vạn vật đều có thời điểm của nó, Kim Trạc Bạch sống ở thời điểm cơ hội chưa đến, tự nhiên chỉ có thể mượn tay người khác để hoàn thành tâm nguyện."
Mưa lạnh vừa tạnh, trong căn lều tranh tạm bợ dựng bên ngoài thành, nghe xong câu trả lời của ta, Ninh Phượng Thần bỗng nhiên ho khan.
Không thể xui xẻo như vậy chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!