Chương 1: (Vô Đề)

Giới thiệu

Đại tỷ của ta là Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ.

Nhị tỷ của ta là nữ Tướng quân oai phong lẫy lừng, chiến công hiển hách.

Còn ta, lại là kẻ bất tài vô dụng nhất, suốt ngày rong chơi lêu lổng, trà trộn vào chốn tam giáo cửu lưu.

Nào ngờ đâu về sau...

Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ lại bị gán cho cái danh Yêu hậu, bị bức đến đường cùng, gieo mình xuống từ lầu thành cao ngất. Nữ Tướng quân oai phong lẫy lừng, chiến công hiển hách năm nào lại bị vu oan tội mưu phản, bị chính những người đồng liêu năm xưa đ.â. m một nhát xuyên tim.

Để báo thù cho hai tỷ tỷ, ta quyết chí lên kinh thành. Vừa đặt chân vào cổng thành, ta liền chạm mặt Lục hoàng tử, kẻ nổi danh tàn bạo, hung danh lừng lẫy. Nghe đồn hắn tính tình ngang ngược, làm việc theo ý mình, chẳng coi ai ra gì.

Quả nhiên lời đồn chẳng sai.

Hắn gác thanh kiếm sắc lạnh lên cổ ta, cười khẩy: "Nghe nói ngươi xem bói rất giỏi, vậy hãy xem cho ta một quẻ. Xem đúng thì thăng quan phát tài, xem sai thì c.h.é. m đầu."

Ta cũng mỉm cười. Ta nào có biết xem bói, nhưng ta biết bịa chuyện.

"Ấn đường điện hạ u ám, e rằng tính mạng chẳng còn dài. Nhưng nếu điện hạ giữ ta lại bên cạnh, ta nhất định có thể giúp điện hạ chuyển nguy thành an, gặp dữ hóa lành."

1

Ngày tỷ tỷ cả chào đời, ráng chiều đỏ rực khắp trời, hai cây trong nhà chi chít chim đậu, ríu rít hót không ngừng.

Tổ phụ nhéo tay tính toán: "Chà chà, vạn điểu triều bái, đây chính là mệnh phượng hoàng!"

Thế là đại tỷ mang mệnh phượng hoàng bị quan huyện lệnh dùng mười lạng bạc mua về nhà.

Ngày nhị tỷ chào đời, sấm chớp đùng đùng, hai cây trong nhà đều bị sét đánh, thân cây cháy đen trông như hai thanh đao.

Tổ phụ lại nhéo tay tính toán: "Chà chà, đao là huyết sát, lấy gie. c chặn gie.c, đây chính là tướng tinh!"

Thế là nhị tỷ mang mệnh tướng tinh bị Đô Ngự sử dùng tám lạng bạc mua về nhà.

Đến ngày ta chào đời, trời quang mây tạnh, phẳng lặng chẳng gợn sóng.

Tổ phụ chẳng buồn nhéo tay tính toán, còn đảo mắt khinh khỉnh: "Cái này cũng chẳng phải dạng vừa, đúng là xúi quẩy mà!"

2

Lão già đang dùng nia bắt chim ngoài sân chính là tổ phụ của ta. Theo lời ông, bước ngoặt của đời người nằm ở bát tự. Hai tỷ tỷ ta có bát tự phú quý, còn bát tự của ta, thật sự chẳng có gì đáng nói.

Ông nói: "Dù có cố gắng đến mấy, con cũng chỉ là người tầm thường, chi bằng sống qua ngày qua tháng, đừng phí công vô ích."

Thế nên khi đại tỷ đội bát nước trên đầu khổ luyện dáng đi, ta lại chạy nhảy khắp ngõ hẻm đuổi theo lũ mèo; khi nhị tỷ phơi mình dưới nắng hè múa hồng anh thương phần phật, ta lại nằm ườn trên bãi cỏ ngủ ngon lành.

Nhưng những ngày tháng an nhàn này, đôi khi cũng khiến ta chạnh lòng.

Không phải vì hai tỷ tỷ được ăn ngon mặc đẹp, đi đâu cũng có người hầu kẻ hạ, được người người kính nể, còn ta lại làm một đứa con dân nhỏ bé chẳng ai ngó ngàng trong con hẻm nghèo.

Mà là bởi vì khi ta trèo tường lén nhìn họ, ta thấy được ánh sáng kiên định trong mắt họ. Họ có vất vả, có mệt nhọc, nhưng họ có nơi bắt đầu, biết nơi muốn đến, hơn nữa nơi ấy lại cao vời vợi, tận mây xanh.

Còn ta, chẳng biết mình từ đâu đến, lại càng không biết mình sẽ đi về đâu.

Cũng không hẳn là không biết. Có lẽ cũng giống như tỷ tỷ nhà hàng xóm, lớn lên sẽ lấy một trượng phu tướng mạo tầm thường, rồi sinh ra mấy đứa con có bát tự cũng tầm thường như ta. Rồi ta và người chồng tầm thường ấy sẽ vắt kiệt sức lực để nuôi nấng lũ con. Vất vả lắm mới đợi đến khi chúng trưởng thành, lại đến lượt chúng dựng vợ gả chồng, rồi lại tiếp tục vòng quay vất vả ấy. Cứ như lão hòa thượng gõ chuông, đều đặn lặp lại, hết vòng này đến vòng khác.

Nghĩ đến đây, bát mì trứng trước mặt bỗng trở nên nhạt nhẽo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!