12.
Lần nữa Chung Giản đến Vọng Tiên Lâu tìm ta, ta đã lau khô hết nước mắt, điểm trang lại dung nhan, nặn ra nụ cười mà ta đã tập trước gương cả trăm ngàn lần.
"Hầu gia, hôm nay vị đại nhân ngài mời đến bắt mạch cho ta nói rằng… ta đã có cốt nhục của ngài. Ta thật lòng ái mộ ngài, vốn chẳng dám cầu mong điều gì. Nhưng nay… dù chỉ vì đứa bé, cũng xin ngài hãy cho ta một danh phận."
Vừa nghe đến chữ "mang thai", Chung Giản mừng rỡ vô cùng. Hắn đặt tay lên bụng ta lúc ấy còn chưa có dấu hiệu gì, giọng điệu nôn nóng đầy hân hoan:
"Lệ Chi, nàng hãy thay ta sinh đứa trẻ này cho tốt… nhất định phải sinh cho tốt…"
Dựa vào cái thai, ta không danh không phận mà dọn vào phủ Hoài Dực Hầu. Chung Giản chuộc thân cho ta, còn vẽ cho ta chiếc bánh viễn vông, rằng chỉ cần sinh con cho hắn, hắn sẽ cho ta danh phận. Ta cúi đầu nhận lời nhưng quay lưng lập tức đến vấn an chính thất của hắn như một lời khiêu khích:
"Thiếp thân bái kiến phu nhân, phu nhân mạnh khoẻ."
Phía trên là một nữ nhân xinh đẹp đoan trang như lời Chung Giản từng miêu tả, hiền hậu, rộng lượng. Liêu Nhược Thủy cũng không làm khó ta, chỉ có nét u buồn phảng phất giữa đầu chân mày. Đứng từ vị trí của vị chính thất ấy mà nhìn, câu chuyện này quả là trớ trêu thay. Nàng vì hắn mà cai quản gia đình, sinh con dưỡng cái. Còn hắn thì giữ một mối tình khắc cốt ghi tâm trong lòng, lại còn dẫn một kỹ nữ mang thai về nhà.
Chỉ cần vị phu nhân ấy không phải người đắm chìm trong tình si, không ảo tưởng nam nhân sẽ quay đầu hối hận thì đây đúng là một kịch bản phục thù hoàn mỹ. Liêu Nhược Thủy cố gắng giữ bình thản, đang trao đổi vài câu theo phép lịch sự cùng ta. Từ sau bình phong bỗng có một bóng người loạng choạng chạy ra, lao thẳng vào trong lòng nàng. bé gái ba tuổi mềm mại đáng yêu, vẻ mặt ngây thơ trong sáng, thanh âm trong trẻo vang lên:
"Mẫu thân mẫu thân, dì này đẹp quá! Nàng đến nhà chúng ta làm khách phải không ạ?"
Đứa nhỏ còn chưa hiểu rõ mọi chuyện ra sao nên chỉ nói đúng một nửa. Với gia đình này, ta rõ ràng là một vị khách… không mời mà đến. Liêu Nhược Thủy không nỡ đem chuyện xấu xa của phụ thân nói với con, mà cũng không quen nói dối với trẻ nhỏ, chỉ nhẹ nhàng chạm vào má con bé, mỉm cười hiền hòa.
Ta khẽ vẫy tay, gọi một tiếng Thanh Nhi. Con bé như chim oanh nhảy đến bên ta ríu rít. Liêu Nhược Thủy chưa kịp ngăn cản, chỉ có thể lo âu, đề phòng nhìn ta, ánh mắt chứa đầy sự cảnh cáo. Tất nhiên ta không có ý làm hại trẻ con. Chỉ là khi nhìn nó, ta không khỏi nghĩ, nếu con gái của ta lớn lên, liệu có giống Thanh Nhi không? Liệu nó có nhào vào lòng ta, gọi ta là mẫu thân không?
Đến khi hoàn hồn lại, ta mới phát hiện mình đã ôm lấy Thanh Nhi. Liêu Nhược Thủy không biết nói dối, nhưng ta thì biết:
"Thanh Nhi ngoan, ta là bạn khuê các của mẫu thân con. Vì nhớ nàng quá nên đến ở lại vài hôm. Nhờ Thanh Nhi giúp ta chọn phòng có được không?"
Con bé nhận nhiệm vụ rất nghiêm túc, gật đầu đáp được ạ rồi kéo theo vú nuôi đi chọn phòng cho ta. Thanh Nhi đi rồi, sắc mặt Liêu Nhược Thủy cũng đỡ hơn, tựa hồ như cảm thấy ta không phải người xấu. Đáng tiếc là nàng vui mừng quá sớm, ta không phải người tốt, thậm chí còn muốn kéo nàng xuống vũng bùn. Ta cầm một tờ giấy, quỳ xuống trước mặt nàng:
"Xin phu nhân cho mọi người lui hết xuống."
Tất nhiên nàng không dám. Dù sao ta cũng đang mang thai, nếu không có người làm chứng, nhỡ xảy ra chuyện gì thì khó mà thanh minh. Nhưng khi nàng nhìn rõ nội dung trên giấy, sắc mặt thay đổi hẳn, lập tức cho tất cả lùi xuống, chỉ chừa lại ta và nàng.
"Ngươi điên rồi sao? Dám đem thứ tà thuật này đến trước mặt đương gia chủ mẫu như ta? Giờ ta kéo ngươi đi gặp quan, Hầu gia cũng không nói đỡ được nửa câu."
Ta đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt nàng:
"Người muốn dùng tà thuật này không phải ta mà là Hầu gia. Là phu quân của phu nhân, là phụ thân ruột của tiểu thư Thanh Nhi và của đứa bé trong bụng ta."
Liêu Nhược Thủy khiếp sợ xen lẫn phẫn nộ, giơ tay định tát ta nhưng lại cố nén xuống. Nàng sợ trúng kế của ta, tưởng rằng ta muốn nàng động thủ để vu oan.
"Phu nhân xuất thân danh môn, tất nhiên thủ đoạn không tầm thường. Muốn điều tra ra thật giả là chuyện dễ như trở bàn tay. Lệ Chi ta không dám lừa gạt. Xin hỏi phu nhân, nếu việc này là thật, phu nhân sẽ làm gì?"
Nàng bình tĩnh lại rất nhanh:
"Ta có thể làm gì? Hắn muốn mạng của con ngươi là do hắn tạo nghiệp, liên quan gì đến ta? Ta với hắn vốn là phu thê lạnh nhạt. Nếu không vì Thanh Nhi… Nói chung, ngươi muốn tìm ta để làm chủ thay ngươi là tìm nhầm người rồi."
Trong lòng nàng không có Chung Giản, chỉ có con mình. Như vậy lại càng dễ nói chuyện. Ta phân rõ hai mặt thiệt hơn:
"Đứa bé trong bụng ta chưa biết là nam hay nữ. Nếu là con trai, Hầu gia sẽ không còn vật hiến tế thích hợp. Phu nhân nghĩ xem, tiếp theo hắn sẽ xuống tay với ai? Nếu đứa bé trong bụng ta chết yểu, phu nhân nghĩ xem, hắn sẽ dùng ai để giúp Hồng Tụ sống lại?"
Liêu Nhược Thủy như nghĩ ra cái tên duy nhất còn lại, sắc mặt lập tức biến đổi:
"Ngươi nói bậy! Thanh Nhi là con ruột của hắn!"
Ta khẽ nâng bụng còn bằng phẳng của mình:
"Thế đứa bé trong bụng ta không phải con ruột của hắn sao? Chẳng qua ngài và tiểu thư Thanh Nhi đều quý gia, còn ta và đứa bé của ta thì thấp hèn. Nhưng đến khi liên quan đến chuyện sống chết, mạng cao quý hay hèn mạt… cũng chỉ có một mạng mà thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!