9.
Thì ra việc ta có thể vào được Vọng Tiên Lâu, được Kim ma ma chăm sóc đủ điều, không chỉ vì Thái thú nhất thời nổi hứng mà là vì có một người có địa vị cao quý đã sớm bày mưu đặt kế rồi. Sẽ là ai đây? Là Lâm Quỳnh mà ta chỉ gặp thoáng qua trong phủ thái thú hôm ấy hay là Hoài Dực Hầu?
Vấn đề này cũng không làm ta bận tâm quá lâu. Chạng vạng, Tiểu Vân đưa đến một bộ y phục, nói là Kim ma ma dặn ta thay vào, tối nay sẽ có khách quý tới. Ta tỉ mỉ trang điểm một hồi, nhưng càng đến giờ hẹn, ta lại càng cảm thấy bồn chồn bất an. Ta sẽ gặp ai đây? Hắn có biết tin tức của Hồng Tụ hay không? Ta… thật sự có thể về nhà sao…
Bao nhiêu lời đã được chuẩn bị sẵn đều trở nên vô dụng, vì người bước vào đã say khướt, căn bản nghe không hiểu ta nói gì. Người vào không phải Lâm Quỳnh, còn có gia nhân dìu hắn, gọi hắn là Hầu gia. Xem ra là Hoài Dực hầu Chung Giản. Hắn v**t v* gương mặt ta như muốn xuyên qua ta để nhìn về một người nào khác, hỏi ta:
"Ngươi thật sự là muội muội của Hồng Tụ sao?"
Bàn tay hắn rất lớn, một bàn tay có thể bao trọn cả gương mặt ta. Hắn khẽ che miệng mũi ta lại, chỉ để lộ vầng trán và đôi mắt, cuối cùng lẩm bẩm:
"Như vậy… càng giống."
Thật ra ngay câu hỏi đầu tiên của hắn, lòng ta đã lạnh đi một nửa. Nếu hắn biết thân phận xuyên không của Hồng Tụ thì dĩ nhiên hiểu rằng nàng không thể có muội muội ở thế giới này. Việc hắn hỏi như vậy, chứng tỏ hắn hoàn toàn không biết gì. Nhưng cũng không hẳn, bởi một kẻ si mê tìm kẻ thế thân, làm chuyện tự lừa dối mình vốn chẳng có gì lạ.
Nhân lúc chìm đắm trong men say, hắn kéo ta lải nhải kể lể biết bao chuyện, nào là chuyện hắn và Hồng Tụ gặp nhau, quen biết nhau thế nào, hắn si tình, tương tư ra sao. Cuối cùng hắn nói, hắn nhất định sẽ thay Hồng Tụ chăm sóc thật tốt cho muội muội của nàng. Mà cái gọi là chăm sóc lại là chăm sóc đến tận trên giường. Người ta nói say rượu có ba phần tỉnh, ta thấy rõ ràng hắn không chỉ có ba phần.
Sáng hôm sau, lại có người bưng một bát thuốc đến. Cảnh tượng quen thuộc làm ta giật mình nhưng không dám trái ý, chỉ miễn cưỡng cười:
"Không phiền quý nhân lo lắng, thân thể Lệ Chi vốn đã suy nhược, sẽ không làm phiền đến quý nhân đâu."
Chung Giản tự tay nâng bát đưa tới miệng ta, giọng nhẹ nhàng nhưng hành động lại kiên quyết vô cùng: "Lệ Chi ngoan, uống đi, sẽ không hại thân thể đâu. Ta bảo đảm."
Ta không biết đó là thứ thuốc gì, chỉ biết mùi vị tanh và đắng đến mức một ngụm nuốt xuống đã muốn nôn. Ta cắn răng uống hết, không dám để lộ chút bất mãn nào. Chung Giản rất hài lòng, còn khen thưởng như cưng chiều mà khẽ gõ lên mũi ta:
"Ngoan ngoãn một chút, vài hôm nữa ta lại tới thăm nàng."
Cứ vậy, ta trở thành con hoàng anh vàng mà Hoài Dực hầu nuôi riêng bên ngoài. Thậm chí hắn lười mang ta ra ngoài làm ngoại thất; có lẽ vì ở trong Vọng Tiên Lâu này, ta mới càng giống Hồng Tụ trong lòng hắn. Hắn thích ta gảy đàn, thích ta làm thơ đối chữ, thích ta nói những lời mới lạ để khiến hắn vui vẻ.
Ta biết hắn càng ngày càng thoả mãn, tuy dung mạo không quá giống nhau nhưng e rằng tìm khắp thiên hạ cũng khó tìm được một thế thân hoàn mỹ như ta. Ta cũng dốc hết sức chiều chuộng hắn, mong có ngày hắn buông lỏng cảnh giác. Khi hắn không đề phòng, hắn từng kể về người vợ hiền lương Liêu Nhược Thuỷ và cô con gái đáng yêu tên Thanh Nhi.
Một lần sau lúc ân ái, ta đánh liều hỏi tung tích của Hồng Tụ. Chung Giản lập tức đổi sắc mặt, từ dịu dàng hóa thành hung ác, bóp chặt cổ ta, cảnh cáo gay gắt:
"Không được nhắc lại, không được hỏi đến. Làm tốt bổn phận của ngươi. Nếu muốn quay về Bạch Môn nhai thì cứ thử chọc giận ta xem."
Thì ra hắn đã điều tra tỉ mỉ thân phận ta từ lâu. Hắn biết điểm yếu của ta ở đâu, biết ta sợ hãi điều gì nhất. Lần này hắn lại bắt ta uống thuốc. Để trừng phạt ta không biết phép tắc, bát thuốc nóng rực bị đổ thẳng xuống họng khiến nửa tháng sau ta cũng không nói được. Vết thương ở cổ họng khiến mỗi lần nuốt đều như sự tra tấn lặp đi lặp lại. Mà nơi ấy lại khó trị, mãi cũng không khỏi. Vì vết thương kéo dài, ta còn phát sốt.
Có lẽ vì áy náy, hoặc sợ ta hỏng giọng, không làm được thế thân của Hồng Tụ nữa, Chung Giản mời một người đến chữa trị cho ta. Người đến chính là Lâm Quỳnh. Ở thời đại này, Chính sử Tư Thiên Đài tương đương quốc sư vu y, mà cổ đại thì vu và y không tách biệt, hắn biết y thuật cũng không có gì lạ. Điều lạ ở đây là vì sao Chung Giản lại để hắn đến?
Ta cứ nghĩ chuyện tìm thế thân là chuyện bí mật riêng tư, sao có thể chia sẻ với tình địch của mình? Nhưng việc này lại giúp ta rất nhiều. Chuyện năm đó chỉ có hai người biết, giờ người thứ hai đã đứng trước mặt ta.
10.
Không biết có phải ta nhìn nhầm hay không, sau khi bắt mạch cho ta, khóe miệng Lâm Quỳnh khẽ nhếch lên như có một nụ cười mơ hồ. Nhưng khi ta nhìn kỹ lại, chỉ thấy trong mắt hắn tràn đầy lo lắng. Hắn nói:
"Chuyện này là Hầu gia không đúng. Lệ Chi cô nương, cô chịu khổ rồi."
Ta vẫn không hết hy vọng, buột miệng dò hỏi:
"Không phải lỗi của Hầu gia… đều là do ta không tốt, không nên nhắc đến Hồng Tụ tỷ tỷ khiến ngài ấy đau lòng."
Hắn buông tay đang đặt trên mạch ta, hơi nghiêng người nói:
"Ta từng nghe cô nương đàn một khúc tuyệt kỹ trên bữa tiệc, giai điệu lại càng tinh diệu. rốt cuộc Hồng Tụ cũng có người kế tục rồi."
Hắn thật sự nghĩ nói vậy là khen ngợi sao? Hai tỷ muội đều rơi vào chốn thanh lâu, vậy mà hắn lại gọi đó là "có người kế tục" sao? Lâm Quỳnh nhanh chóng đi vào trọng tâm còn nhanh hơn cả ta:
"Cô nương đến đây là để điều tra tung tích của Hồng Tụ phải không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!