7.
Gần đây, trong các thanh lâu xuất hiện không ít nhân vật mới. Nhờ ánh hào quang "muội muội Hồng Tụ" của ta, mọi người mới nhận ra trò ăn theo danh tiếng thật sự hiệu quả đến thế nào. Vậy là các lầu khác đều xuất hiện nhiều thêm những "biểu muội của Cầm Nương", "Con gái Vãn Hương", thậm chí còn có người tự xưng là muội muội của Lệ Chi, danh xưng mỹ miều là Đông Táo. Mọi việc chỉ cần khởi xướng từ một cái miệng, đâu phải chỉ riêng ta mới biết nói.
Khi những lời này xuất hiện ngày càng nhiều, thân phận của ta cũng trở nên bình thường, hơn nữa vốn dĩ ta cũng không phải muội muội thật sự của Hồng Tụ. Nhìn Xuân Hoa Lâu vừa mới khởi sắc, nay lại xuất hiện một lũ giành miếng ăn, Cúc ma ma lo lắng đến cuống cuồng, còn ta chỉ chờ đúng ngày hôm nay.
Ta mỉm cười, hỏi:
"Ma ma, Lệ Chi lại cùng ma ma thử chút trò mới mẻ được không?"
Sau thành công trước đó, Cúc ma ma rất tin tưởng ta. Với ta, bà hầu như không nghi ngờ gì, trong lòng tràn ngập vui sướng, tính toán đưa Xuân Hoa Lâu lên một bước tiến mới, nhưng ta và bà không cùng chí hướng. Ta muốn rời khỏi Xuân Hoa Lâu này, tìm con đường trở về nhà cho chính mình…
Có sự hỗ trợ về tài lực của Cúc ma ma, ta cải trang đến Hạnh Hoa Cư, lật xem bảng hoa của Cầm Nương. Ta muốn làm rõ một chuyện, rốt cuộc ta và Hồng Tụ rốt cuộc giống nhau ở điểm nào? Ta muốn tìm đúng cách, biến ba phần giống thành bảy phần. Chỉ khi thật sự giống, ta mới được người ta chú ý, cũng tìm được người mà ta luôn muốn kiếm tìm.
Cầm Nương lặng lẽ rót trà cho ta. Ta buộc phải chủ động:
"Trên sàn thi đấu chỉ gặp thoáng qua, hôm nay cuối cùng mới có cơ hội gặp lại cô nương. Lệ Chi nghe nói, cô nương quen biết với tỷ tỷ trong nhà?"
Cầm Nương khẽ cười, khó đoán ra suy nghĩ trong lòng:
"Tỷ tỷ trong nhà ư? Nhờ phúc của ngươi mà giờ đây tỷ muội, bà dì của Hồng Tụ đều xuất hiện khắp nơi. Ta không chắc người muội muội như ngươi là thật hay giả."
Trước mặt Cầm Nương, ta phải là thật, nếu không nàng sẽ không giúp đỡ. Ta đã rèn luyện được kỹ năng nói dối, lập tức thành khẩn:
"Tỷ muội đã ly tán nhiều năm, lúc ấy ta còn nhỏ, hiện giờ chẳng có chứng cứ gì khiến người khác tin tưởng. Không bằng cô nương chỉ dạy, ta nên chứng minh thế nào đi?"
"Ngươi không cần chứng minh cho ta biết. Dù ngươi thật sự là muội muội của nàng, lại cũng không phải muội muội của ta, tới tìm ta làm gì?"
Cầm Nương phẩy quạt, ngắm con chim thêu sống động trên quạt. Dường như không để tâm đến Hồng Tụ, hoàn toàn không rơi vào cái bẫy của ta. Ta đặt tiền lên trên bàn:
"Người đã khuất, ta chỉ muốn tưởng nhớ về tỷ tỷ trong ký ức của cố nhân, có thể hiểu thêm về tỷ tỷ một chút, chỉ có vậy thôi."
Cầm Nương ước lượng số bạc trong túi, nhưng lại ném xuống chân rồi bước qua. Nàng đã đối diện với vô số kiểu người, thấy rõ được mục đích của ta:
"Nhớ về? Không, là ngươi muốn vào Vọng Tiên Lâu, muốn trở thành Hồng Tụ kế tiếp."
Phủ nhận cũng không có ý nghĩa, chi bằng bàn một điều kiện thích hợp:
"Đúng, không biết phải làm thế nào, cô nương mới bằng lòng giúp ta?"
"Tuy ngươi có nhan sắc nhưng so với Hồng Tụ khi xưa thì còn cách biệt khá xa. Biết ngươi giống với nàng ở điểm nào không? Ngoại hình, dáng người, trí tuệ?" Nàng lần lượt kể ra, vừa nói vừa lắc đầu:
"Không, đều không phải…"
Nàng nhìn thẳng vào mắt ta như lần đầu gặp gỡ:
"Là ánh mắt. Ngươi và nàng có cùng một ánh mắt. Những kẻ sa vào cảnh ngộ như ta, dù cố tình hay vô ý thì vẫn luôn muốn khiến mình trở nên mù quáng. Lừa gạt người khác, cũng dễ lừa gạt chính mình. Ngươi lại cố gắng giữ bản thân tỉnh táo, dù cho đau đớn cũng chưa từng thay đổi."
Ta không muốn nghe nàng bình phẩm thêm, lại lấy ra một túi tiền nữa, vẫn là câu hỏi cũ:
"Không biết phải làm thế nào, cô nương mới bằng lòng giúp ta?"
Cầm Nương ném tiền lại vào tay ta, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ hoài niệm nhưng lại gằn từng câu từng chữ:
"Cầm đồng tiền dơ bẩn của ngươi về đi! Hai tỷ muội các ngươi thật sự đều thích dùng tiền dọa người. Không còn một tỷ tỷ, lại cử một muội muội đến làm khó ta. Ông Trời thật công bằng, ta nợ nàng, cuối cùng phải trả cho ngươi."
Nàng lại nói với chính mình:
"Ngươi biết giá chuộc thân cho cô nương ở Vọng Tiên Lâu bao nhiêu không? Là cái giá trên trời. Rõ ràng nàng nói đã tích cóp đủ tiền chuộc thân nhưng lại nhường cơ hội tự do cho ta. Ta đã thề với nàng, dù có chết đói cũng không quay về cửa kỹ viện. Nhưng giờ ngươi xem ta của hiện tại đi…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!