Chương 1: (Vô Đề)

1.

Ta tên Phương Gia Bảo, là nữ tử xuyên không. Không thành công chúa, không thành mỹ nhân đệ nhất Kinh thành mà lại rơi vào kiếp kỹ nữ vô danh. Nguyên chủ đã chẳng có thân phận, ngay cả chỗ dựa cũng không có. Ngày đầu xuyên không tới, ta còn chưa hiểu sự tình ra sao thì đã bị trùm bao tải mà bán đi.

Ta không rõ lai lịch, không hộ tịch, đến cả thanh lâu danh giá cũng không thu nhận, bị đẩy vào nơi kỹ quán rách nát hạng bét giữa phố tạp dịch.

Trong phim truyền hình luôn là kỹ quán xa hoa rực rỡ, hương hoa mỹ nữ tràn trề, thế nhưng nơi ta tới lại dơ dáy, tồi tàn, chật hẹp, hôi thối. Chỉ cần mười đồng, dù là người buôn bán nhỏ hay là lưu dân bên đường, bất cứ kẻ nào cũng có thể tìm một cô nương tiếp khách. Nói là tiếp khách, thực chất cũng chỉ là để làm loại chuyện kia. Giá cả rẻ mạt, ai tới cũng không cự tuyệt.

Ta từng phản kháng, cầu xin quản sự, nói rằng mình biết chữ, biết tính toán, biết làm rất nhiều đồ vật. Nhưng bà ta chỉ khinh bỉ nâng cằm ta lên, lạnh lùng cười:

"Những thứ ấy cũng chỉ vô dụng ở nơi này. Nếu muốn sống lâu một chút thì đừng để ai biết ngươi biết chữ. Nếu không, đám dơ bẩn kia sẽ nôn nóng không chờ nổi, muốn thử xem cô nương có học thức sẽ có hương vị ra sao."

Tuyệt thực hay chạy trốn, ta cũng từng thử qua, kết quả đều bị ném vào phòng, một nam nhân lại nối tiếp một nam nhân mà vào. Quản sự dựa người bên cửa, cười lạnh:

"Phố Bạch Môn không có cô nương nào được nuông chiều cả. Trinh tiết của hoa khôi đầu bảng mới đáng giữ để bán với giá cao. Ở nơi này của chúng ta chỉ khác nhau vài đồng tiền, bị ai hưởng thụ thì có quan trọng gì?"

Khoảnh khắc ấy ta mới hiểu được rằng, ở nơi này tất cả mọi người đều bị coi như miếng thịt nát, những giá trị phụ thêm kia cũng chỉ là trói buộc. Nhưng ta còn có thể làm gì được nữa đây?

Ở phố Bạch Môn này, con người không được xem là người. Chỉ cần có khách, phụ nữ ở đây vĩnh viễn không có thời gian ngơi nghỉ. Chưa nói đến việc nơi này dơ bẩn, hỗn tạp, loại người tam giáo cửu lưu gì cũng có.

Ta chẳng kịp mơ ước xa xôi. Muốn sống tiếp, vậy thì trước mắt ta phải sống sót để vượt qua. Đừng để bệnh tật hoa liễu lấy đi mạng sống của ta. Ta phải sống. Chỉ có sống mới có thể tìm cách trở về. Cha mẹ còn đang chờ ta ở nhà, ta vừa nhận được giấy báo đỗ đại học, cuộc đời ta mới chỉ vừa bắt đầu mà thôi.

Chỉ cần có thể quay về, tất cả nhục nhã ở đây sẽ không cần tính toán thêm nữa. Ta có thể ném nó lại phía sau, sống cuộc đời vốn dĩ thuộc về mình. Nơi này định sẵn ta sẽ chẳng gặp được quý nhân nào cả. Quý nhân duy nhất của ta chỉ có thể là chính mình mà thôi.

Ở đây, phụ nữ không phân cao quý sang hèn, thứ duy nhất phân họ thành hai loại chính là sống và c,h,ế,t. Còn một nhóm nữa là những người nhiễm bệnh, đã bước một chân vào Quỷ Môn Quan, có khác gì so với người c,h,ế, t đâu. Bọn họ bị vứt ở hậu viện, không có cả nước lẫn đồ ăn. Dùng lời của quản sự mà nói, chính là: "Món hàng lỗ vốn thì ăn uống cũng là lãng phí."

Khi ta tới, hậu viện có năm nữ nhân. Hiện giờ chỉ lại còn một người, nghe nói tên là Tiểu Thu, thân thể đã mục nát chẳng còn hình dạng, vậy mà vẫn giữ hơi thở cuối cùng, mãi cũng không c,h,ế, t được. Ta bẻ nửa cái bánh nắm rau dại của mình bóp vụn, ngâm trong bát nước giếng rồi đưa cho nàng. Cảm thấy vừa thương hại lại vừa xót xa. Bởi dường như ta thấy được tương lai của mình qua chính bản thân nàng:

"Nếu tương lai ta lưu lạc đến bước đường này, cũng hi vọng có người cho ta một bát cơm nguội."

Hình như Tiểu Thu đã không còn sức nuốt xuống, chỉ làm ướt môi một chút. Giọng nàng khàn khàn không thành tiếng, mong manh như sợi tơ mỏng:

"Ngốc quá… ở đây thường có một gã thái giám giả tên Tam Tử lui tới. Nếu ngươi muốn sống thì bám lấy hắn."

Ta còn định hỏi tiếp thì nàng đã không nói thêm được câu nào nữa. Ngay cả mí mắt cũng không cử động. Ta chỉ mong nàng vì mệt mỏi mà thiếp đi chứ không phải đã c,h,ế,t. Ta dốc sức thu thập tin tức từ lời nói của những người từng gặp. Tam Tử là một "quy công" của Xuân Hoa Lâu. Trong thanh lâu luôn có luật bất thành văn là quy công không được nhúng chàm cô nương trong thanh lâu của chính mình, cho nên hắn thường đến đây để tìm người phát tiết.

Tuy rằng Xuân Hoa Lâu chỉ là thanh lâu hạng ba, nhưng cũng đã qua đường chính thức của quan phủ. So với phố Bạch Môn thì tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Khách trong Xuân Hoa Lâu có rất nhiều thể loại, Tam Tử thấy nhiều học theo nhiều, chẳng ít lần giày vò nữ tử ở phố Bạch Môn.

Khi Tam Tử lại tới, ta chủ động tiếp hắn. Phòng tiếp khách ở Bạch Môn Nhai đều là mấy người dùng chung, trên phản phía bắc còn có một tỷ muội khác đang "làm việc". Ta đã quá quen thuộc với cảnh tượng như vậy, đành ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ dốc sức lấy lòng hắn:

"Tam gia, để ta cởi giày cho ngài."

Khi cởi giày, ta bất chấp cơn buồn nôn dâng trào trong cổ họng, dùng tay áo mình lau sạch bùn đất trên đôi giày hắn. Đây là điều mà ở chỗ khác cả mười đồng cũng không mua nổi. Quy công vốn là hạng hèn hạ nhất. Ta càng hạ mình nịnh nọt lại càng khiến hắn thoải mái vui vẻ:

"Tiểu nương này còn rất biết nhìn thời thế đấy. Hầu hạ gia tốt, gia không chỉ cho ngươi tiền phòng mà còn thưởng mấy đồng làm vốn riêng."

Những gì ta trải qua mấy ngày nay đã giày vò đến mức chẳng còn chút tự tôn nào. Ta bò đến ôm chân hắn:

"Xin Tam gia cứu ta, ta nhất định sẽ báo đáp Tam gia."

Đôi tay Tam tử trượt từ bả vai xuống trước ngực ta, lời nói vô cùng l* m*ng:

"Người đẹp à, ở trên giường thế này, sao ta có thể cứu ngươi được? Coi như ngươi làm ơn, mau tới cứu ta trước thì đúng hơn."

Ta mặc kệ động tác tay của hắn, không hề nhụt chí:

"Ta biết Cúc ma ma của Xuân Hoa Lâu có cách. Chỉ cần cứu ta ra khỏi đây, ngài chính là ân nhân của ta, đại ân nhân."

Hắn thu tay lại, thuận thế nằm xuống, chân cọ trên vai ta rồi bất ngờ đá mạnh một cái. Hứng thú của hắn bị phá vỡ, hắn cố ý chà đạp ta:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!