Chương 71: (Vô Đề)

Những phiền phức của chuyện cưới hỏi không chỉ có thế, đăng ký kết hôn, mua nhà, sắm sửa nội thất, chọn áo cưới, chụp ảnh cưới, đặt tiệc rượu, phát thiếp mời, đặt lộ trình trăng mật... Đối với Cố Thắng Nam, đây tuyệt đối là một thử thách cực kỳ khó khăn, đặc biệt là trong tình huống chú rể không phối hợp.

"Chú rể, làm ơn cười lên nào." Phó nháy đứng xa xa kêu lên.

Lộ Tấn khẽ nhếch miệng.

"Chú rể, đừng nghiêm túc như vậy, cười lên một chút đi!" Phó nháy cười toe toét làm mẫu.

Bây giờ là lúc chụp riêng chú rể, Cố Thắng Nam ngồi trên chiếc ghế gấp đặt bên ngoài bãi cỏ xem tình hình, thực sực muốn xông lên, kéo khóe miệng ngạo mạn mím chặt của Lộ Tấn lên. Vượng Tài ngồi bên cạnh cô, mặc tiểu lễ phục, đã hoàn thành nhiệm vụ chụp ảnh chung do phó nháy đưa ra một cách hoàn hảo, thấy phó nháy đang làm mẫu cho Lộ Tấn xem phải cười thế nào, nó vội vã bật dậy nhảy lên tay ghế của Cố Thắng Nam, nhe răng trợn mắt cười theo.

Bên kia, anh chàng phó nháy đang bị chú rể hành hạ bằng cách sống chết không chịu cười, thấy Vượng Tài phối hợp như vậy, liền nói: "Chú rể, anh xem, thú cưng nhà anh còn cười đẹp hơn anh!"

"..."

Dường như không muốn thua con khỉ đó, Lộ Tấn rốt cuộc cũng gắng gượng cười nhăn nhó. Phó nháy không dám hy vọng anh ta cười vui vẻ, vội vã bấm hạ cửa trập.

Chờ đến lúc chụp ảnh một mình xong, trang điểm bổ sung, thay bộ váy cưới khác, Cố Thắng Nam tới bên Lộ Tấn, anh ta mới có thể thổ lộ hết sự bất mãn của mình: "Vì sao anh lại phải chịu sự điều khiển của nhân loại ngu xuẩn giống như Vượng Tài chứ?"

Cố Thắng Nam còn chưa kịp trả lời, phó nháy đã bắt đầu chỉ đạo: "Nào nào! Bây giờ đến cảnh tân lang si mê nhìn tân nương, tân nương thẹn thùng cúi đầu!"

Lần này, Lộ Tấn không thể chịu nổi nữa, ghé sát bên tai Cố Thắng Nam, nghiến răng nghiến lợi: "Gã này là phó nháy ở vùng nông thôn nào đến đây? Toàn là mấy kiểu thịnh hành từ những năm 80 của thế kỷ trước."

"Ơ... Bố em nghe nói chúng ta phải chụp ảnh cưới, vừa lúc ông có người quen mở hiệu ảnh... Hơn nữa báo giá rẻ một nửa so với những hiệu khác... Cứ coi như chũng ta giúp đỡ việc làm ăn của bạn bè đi..."

Lộ Tấn nhìn hai má bị tô vẽ còn đỏ hơn cả mông khỉ của vợ chưa cưới, lại cúi đầu nhìn bộ lễ phục nhăn nhúm trên người do hiệu ảnh cung cấp, chỉ có thể than thở: "Quả nhiên rẻ tiền thì làm sao mà xắt ra miếng được..."

Bên này, Lộ Tấn thầm thề mấy hôm nữa phải để người phụ nữ của mình mặc bộ váy cưới tự mình đặt từ Paris, tìm một phó nháy thật xịn chụp lại một bộ ảnh cưới khác. Bên kia, phó nháy thấy hai người chỉ mải thầm thì không hề phối hợp, đau đầu ôm trán, đổi giọng nói: "Cô dâu không thẹn thùng được thì chúng ta đổi tư thế khác, chú rể hôn má cô dâu, cô dâu hạnh phúc nhắm mắt lại."

Vừa nghe thấy mình được lợi, có thể sáp tới hôn một cái, sắc mặt Lộ Tấn rốt cuộc không còn xấu như trước nữa, lần đầu tiên phối hợp rất tốt với phó nháy, hôn lên má Cố Thắng Nam.

Vừa mới hôn, mùi phấn chất lượng kém thợ trang điểm dùng cho cô dâu lập tức bay vào miệng, Lộ Tấn vội quay mặt qua chỗ khác, hắt hơi thật mạnh.

Cố Thắng Nam cũng khó chịu không kém anh ta: "Lần sau cưới, nhất định em không cho bố em nhúng tay vào nữa, đúng là không thể tin tưởng được..."

"Em còn muốn có lần sau à?" Lộ Tấn chợt quay đầu nhìn cô, hai mắt nheo lại một cách nguy hiểm. Cố Thắng Nam mới phát hiện mình nói sai, nhưng cô vừa định mở miệng thì phó nháy lại cắt ngang lần nữa...

"Hai người không phải đang yêu nhau à? Hôn mà cũng không hôn được, ôi, đúng là chán chết đi được."

Phó nháy không thể chịu nổi, buông tay cầm máy ảnh xuống, tay kia bất mãn chống nạnh.

Cố Thắng Nam trơ mắt nhìn một ngọn lửa bùng lên trong mắt Lộ Tấn, ý tứ hiển nhiên là: Gã phó nháy mặc quần hoa này lại dám nghi ngờ Lộ tiên sinh này sao?

Cố Thắng Nam khóc không ra nước mắt, đụng vào một ông chồng khó tính, khó nết, gặp phải một phó nháy cứ mình là nhất, đây đúng là một đại nạn.

Trong lúc Cố Thắng Nam đang đoán xem phó nháy sẽ quẳng gánh, mặc kệ hay Lộ Tấn mặc kệ quay đi trước, hay chính cô sẽ không thể chịu nổi co chân đạp mỗi người một cước rồi phóng khoáng vẫy tay, xoay người bye bye, Lộ Tấn đột nhiên mở miệng hỏi: "Anh nhớ lúc trang điểm bổ sung, em dùng son môi chính em mang đến đúng không?"

"Đúng vậy, sao anh?"

Cô vừa nói xong đã bị Lộ Tấn đột nhiên nâng cằm, hôn sâu.

lộ tiên sinh dùng hành động thực tế để chứng minh anh ta không những biết hôn mà hiển nhiên còn là một cao thủ.

Nụ hôn này như có tia lửa tung tóe, dài triền miên, dường như có tiếng củi khô bắt lửa lách tách tràn qua bãi cỏ, phó nháy ngẩn ra khoảng năm giây, rốt cuộc tỉnh lại, vội giơ máy ảnh lên, ghi lại thời khắc chỉ nhìn cũng đã làm mọi người rạo rực này.

Cuối cùng, vì thời gian quá gấp nên lộ tiên sinh không thể toại nguyện chụp bộ ảnh cưới khác, họ chỉ có thể rửa bộ ảnh mang đệm phong cách thnahf thị nông thôn kết hợp này để làm nền cho thiệp cưới, để treo trên tường tân gia, để đặt ngoài hội trường tổ chức tiệc.

Có điều, hình như hiệu quả không hê kém như Lộ Tấn tưởng tượng, mặc dù kỹ thuật chụp hình và chỉ đạp diễn xuất của phó nháy, tay nghề của thợ trang điểm đều không đạt yêu cầu, nhưng may mà kỹ thuật photoshop hậu kỳ lại không tồi, ảnh cưới của họ vẫn có thể mang ra cho mọi người xem được.

Lúc đến xem nhà mới của họ, Từ Chiêu Đệ gặp ngay nhân viên hiệu ảnh mang ảnh cưới và khung ảnh tới. Sau khi giành xem, hai mắt Từ Chiêu Đệ suýt rơi xuống đất: "Hai người có nhất thiết phải chụp ảnh mười tám cộng như thế không? Có nhất thiết phải hôn say đắm thế không? Còn cái này nữa..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!