Hướng dẫn sử dụng đàn ông, điều thứ sáu: Sau khi bị tổn thương, các cô gái luôn hỏi: "Đàn ông khinh ta, lừa ta, gạt ta, ta nên làm sao?" Thánh nhân đáp: "Nhẫn nhịn hắn, dung thứ hắn, nhượng bộ hắn, xem một thời gian sau kết cục của hắn thế nào!" Thực ra bài này của thánh nhân là tuyệt đối không dùng được, bạn nên hại hắn, hủy hắn, xử lí hắn, chọn đúng thời cơ giết chết hắn!
***
Cho dù một giây sau Cố Thắng Nam đã quay mặt qua chỗ khác, nhưng trong đầu cô giờ đây tất cả đều là một vật thể nào đó, muốn tránh cũng tránh không nổi. Cô vội ép chính mình suy nghĩ sang chuyện khác, chẳng hạn như...
Xúc xích Đức?
Hừ hừ hừ, xúc xích Đức cái gì? Nên là hot dog kiểu Mỹ mới đúng... Trong đầu đột nhiên xuất hiện những ý nghĩ kì quái này, Cố Thắng Nam xấu hổ vô cùng, cô đưa tay đập trán mình thật tàn nhẫn.
Không biết người phụ nữ này suy nghĩ những gì mà vẻ mặt thay đổi liên tục, Lộ Tấn nhân cơ hội vội kéo khoá quần lên. Nhưng vì quá vội nên hành động hơi hấp tấp, khóa quần đã kẹp vào phần da mềm mại nhất trên toàn thân. Lập tức cơn đau cấp mười tràn tới, mặt Lộ Tấn xanh mét, anh ta cắn răng, chỉ phát ra một tiếng kêu đau đớn.
Kết quả là buổi đàm phán lần thứ hai giữa Lộ tiên sinh và bếp trưởng Cố chính thức khai mạc bên ngoài phòng vệ sinh nam này.
Sắc mặt vẫn chưa khôi phục lại bình thường, Lộ Tấn cố nén cảm giác đau đớn âm ỉ ở nơi nào đó, duy trì vẻ băng lạnh quý phái trước sau như một, nheo mắt nhìn cô: "Vì sao cô không mang thiết bị cảnh báo theo người như yêu cầu của tôi?"
Cố Thắng Nam cũng quan sát anh ta từ trên xuống dưới: "Anh cũng không mang mà?"
Khá lắm, đã sai trước mà còn dám cãi lại mình?
Lộ Tấn đang nghĩ phải tiếp chiêu thế nào, chưa nghĩ xong người phụ nữ này lại nói tranh: "Tối qua chắc là chính anh thay quần áo cho tôi, khi đó anh đã nhìn hết trơn, bây giờ đến lượt tôi cũng nhìn hết ráo, nên, coi như... hai chúng ta không nợ nần gì nhau nữa".
Lộ Tấn chết đứng.
Lộ Tấn cảm thấy mình cần phải nhìn nhận lại người phụ nữ này, mặc dù ngoài hình cô ta thoạt nhìn nhếch nhác, lôi thôi lếch thếch, nhưng hình như... đầu óc còn vận hành rất tốt, chỉ một câu đã làm anh ta cứng họng.
Suy nghĩ một hồi lâu, rốt cục Lộ Tấn nghĩ ra cách giành chiến thắng: "Chuyện này làm sao có thể sánh như vậy? Khi đó tôi chỉ nhìn thoáng qua, cũng không khác gì nhìn chính tôi trong gương cả".
Nói xong không quên liếc nhìn ngực cô đầy ẩn ý.
Thấy Cố Thắng Nam yên lặng, Lộ Tấn mỉm cười: Không thể nói được gì đúng không?
Nhưng anh ta đã đánh giá thấp đồng chí Cố Thắng Nam đã bị cái lưỡi độc địa của Vivian mưa dầm thấm đất mười mấy năm nay.
"CÓ gì mà không thể so sánh? Vừa rồi trong nhà vệ sinh tôi sơ ý nhìn thấy cái đó, đại khái cũng chỉ có..." Cố Thắng Nam nhớ lại một chút, dùng tay ước lượng khoảng cách: "... một đoạn thế này, thực ra cũng không có gì đáng nhìn mà!"
Thì ra vừa rồi cô ta yên lặng không phải bởi vì không nói được gì, mà là đang nhớ lại... độ
- dài
- của
- nó!
Không đợi Lộ Tấn mở miệng, Cố Thắng Nam lại nói: "Bây giờ tiêu chuẩn đàn ông hình như là 180 xen ti mét, 180 mét vuông, 180 mi li mét. Lộ tiên sinh, anh còn kém tiêu chuẩn 180 mi li mét xa lắm".
"..."
"..."
Hai bên yên lặng giằng co, linh hồn Lộ Tấn bị tấn công vỡ vụn từng mảnh.
***
Lộ Tấn đi vào phòng VIP như mất hồn, cậu trợ lý đang ngồi trên ghế sợ đến mức đứng bật dậy: "Lộ tiên sinh, sao sắc mặt ngài kém như vậy?"
Lộ Tấn nhìn trợ lý, sắc mặt trắng bệch, vừa xua tay ra hiệu cậu ta đừng nói tiếp, vừa uể oải kéo một cái ghế ra ngồi xuống, tình thần sa sút.
Không hiểu ra sao, cậu trợ lý đành phải đoán bừa rằng ông chủ đã đói, vì vậy vội vàng dặn dò nhân viên phục vụ bên cạnh: "Bây giờ mang thức ăn vào được rồi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!