Chương 42: (Vô Đề)

Tài xế dừng xe dưới căn hộ nhà Cố Thắng Nam nhưng Lộ Tấn lại chưa hề có ý định xuống xe mà vẫn giữ tư thế nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa xe. Cố Thắng Nam dè dặt gọi anh một tiếng: "Này!"

Nghe vậy, Lộ Tấn bỗng dưng quay đầu lại nhìn cô, lại nhìn cửa xe bên phía cô đã mở. Anh day day trán rồi mới mở cửa xuống xe.

Hai người cùng đi vào cổng chung cư, mà trên đường đi, câu Cố Thắng Nam hỏi nhiều nhất là: "Anh không sao chứ?"

Lộ Tấn thì vẫn nghiêm nghị, chỉ trả lời bằng cách lắc đầu.

Bầu không khí cực kì nặng nề. Khi hai người Cố Thắng Nam và Lộ Tấn lên đến tầng 4, mới đi ra khỏi thang máy đã nhìn thấy cảnh cửa nhà Lộ Tấn bật mở, tiểu thư Lê hùng hổ đứng ở cửa nhìn bọn họ.

Đúng là nhà dột gặp phải mưa cả đêm, Cố Thắng Nam nhìn ánh mắt Lê Mạn và không kìm được rùng mình.

Lộ Tấn lại vẫn kéo Cố Thắng Nam, bước chân không ngừng lại giống như không có chuyện gì xảy ra. Đúng lúc hai người bọn họ sắp đi qua trước mặt Lê Mạn, Lê Mạn đột nhiên mở miệng: "Lộ Tấn!"

"..."

Lê Mạn chỉ Cố Thắng Nam: "Cố Thắng Nam của rồi? Cô ta vừa đi vắng là anh đã dẫn người phụ nữ khác về rồi?"

Cố Thắng Nam toát mồ hôi hột.

Lộ Tấn mang đầy bụng tâm sự, cơ bản không có tâm tư đọ sức với Lê Mạn. Nhưng sau khi đi qua chỗ Lê Mạn hai bước, Lộ Tấn đột nhiên dừng lại, sau đó kéo Cố Thắng Nam quay trở về trước mặt Lê Mạn.

Đứng trước mặt Lê Mạn, Lộ Tấn ôm chặt ngang eo Cố Thắng Nam: "Cô ấy chính là Cố Thắng Nam".

Đôi mắt to của Lê Mạn lập tức trợn lên còn to hơn cả mắt trâu, nhìn Cố Thắng Nam từ trên xuống dưới một lượt, lắc đầu hết sức quả quyết: "Không thể, cô ta làm sao có thể là con bé vừa già vừa xấu kia..."

Lộ Tấn thở dài, rốt cục lúc này anh cũng lột bỏ lớp vỏ ngoài lạnh lùng, giọng nói chứa đầy yêu thương: "Ở trong mắt tôi, bất kể bề ngoài cô ấy biến thành hình dạng gì thì vẫn là người phụ nữ đẹp nhất".

Toàn thân Cố Thắng Nam cứng đờ.

Ánh mắt Lê Mạn cũng trợn ngược.

Cảm giác cứng đờ từ thân thể nhanh chóng lan đến đầu óc khiến cả thể xác lẫn tinh thần cô đều không thể hoạt động được. Còn Lê Mạn lại nhanh chóng trở lại bình thường, tiếp tục lắc đầu hết sức chắc chắn: "Trước đây anh còn một mực khẳng định với em là anh thích Mạnh Tân Kiệt. Biết chiêu này không có tác dụng với em, nên anh mới..."

Ai cũng không ngờ được hành động tiếp theo của Lộ Tấn là gì.

Anh đột nhiên đưa tay tới đỡ gáy Cố Thắng Nam rồi hôn tới.

Không sai, ngay trước mặt Lê Mạn.

Toàn thân đang cứng đờ của Cố Thắng Nam bỗng chốc hoạt động trở lại, đặc biệt là trái tim lập tức đập còn rộn ràng hơn đánh trống, còn Lê Mạn thì thật sự ngẩn ngơ

Lộ Tấn buông Cố Thắng Nam ra, thoáng nhìn qua Lê Mạn, không nói một lời, kéo Cố Thắng Nam đi về nhà.

Cửa đóng lại đánh sầm một tiếng.

Cố Thắng Nam dựa lưng vào cánh cửa, nhưng hồn phách của cô đã bị cô đánh rơi mãi ngoài hành lang.

Lộ Tấn hoàn toàn không còn vẻ yêu thương như vừa rồi mà đã biến trở về bộ dáng lười nhác nhìn chỉ muốn cho ăn đòn như mọi ngày: "Ngẩn ra ở đấy làm gì?"

Thấy anh lại tỏ ra thờ ơ như không, Cố Thắng Nam quyết định nhặt hồn phách vương vãi ngoài hành lang về, hất rơi đôi giày, kéo vạt váy lên cao. Lộ Tấn vẫn đang đứng đợi cô, thấy hành động này, anh bình luận: "Lại lộ ra nguyên hình rồi..."

Cố Thắng Nam không nói gì, đẩy vai Lộ Tấn ra, đi thẳng vào phòng ngủ không hề rụt rè chút nào.

Tháo trang sức, tắm rửa, thay chiếc áo phông cỡ XXL và chiếc quần thể thao màu xám mà cô thích nhất vào rồi trở lại phòng khách, cô phát hiện Lộ Tấn đã lấy toàn bộ bia cô để trong tủ lạnh ra đặt trên bàn uống nước.

Rượu bia là thứ tốt.

Lộ Tấn đang ngồi dưới đất, tự rót tự uống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!