Chương 37: (Vô Đề)

Vì vậy, Cố Thắng Nam vừa mới ra khỏi nhà chưa được ba phút đã bị lôi trở lại.

Cửa đóng lại sầm một tiếng, mặc dù trên gương mặt Lộ Tấn vẫn không có biểu hiện gì như cũ, nhưng rõ ràng anh ta vừa thở phào nhẹ nhõm. Cố Thắng Nam quan sát anh ta, lại nhìn ra ngoài qua lỗ quan sát trên cửa, người đẹp đó không hề đuổi theo qua bên này.

Cố Thắng Nam lập tức khoanh tay nhìn về phía Lộ Tấn, làm động tác bình tĩnh quan sát: "Bây giờ có thể nói rồi chứ?"

"Cô gái đó", Lộ Tấn chỉ ra ngoài cửa, có vẻ anh ta rất kiêng kị: "Là hàng xóm của anh khi anh ở Sydney, năm mười bốn tuổi cô ấy đã tuyên bố sẽ lấy anh, khi đó cả mẹ anh và bố mẹ cô ấy đều cho rằng đó là lời trẻ con nói đùa cho vui, không ngờ cô ấy lại làm thật. Thậm chí vào sinh nhật hai mươi tuổi, cô ấy còn..." Nói tới đây, đột nhiên Lộ Tấn dừng lại rồi chuyển qua chuyện khác: "Nếu không phải hôm qua anh nhận được tin lão già chết tiệt đó nhập viện nên gọi điện thoại về Sydney nói chuyện này với mẹ anh thì con bé này cũng không biết địa chỉ của anh ở Trung Quốc. Phải biết rằng anh đã trốn cô ta được ba năm rồi, không để cô ta tìm được anh".

Cố Thắng Nam nghe mà thấy đầu óc quay mòng mòng, chẳng lẽ trong thế giới của Lộ Tấn lại không một người bình thường nào?

"Anh nói là... cô ấy đi thẳng từ Sydney tìm đến đây?"

Lộ Tấn gật đầu.

"Lẽ nào cô ấy là FBI? Anh gọi một cuộc điện thoại tới mà đã bị cô ấy lần ra tung tích?"

"Cụ thể cô ta làm thế nào thì anh cũng không rõ, nhưng anh dám khẳng định là cô ta đã tìm được đầu mối qua cuộc điện thoại anh gọi cho mẹ anh. Phải biết tối qua anh từ nhà em về, nghe thấy tiếng chuông cửa, anh còn tưởng rằng em qua tìm anh cơ. Nhưng vừa mở cửa, nghênh đón anh lại là

Lộ Tấn muốn nói lại thôi.

Thái độ cực kì không muốn đề cập đến chuyện đó của anh ta làm Cố Thắng Nam càng tò mò: "Lại là cái gì?"

Lại là liên tiếp hàng chục nụ hôn tràn tới, may mà khi đó anh ta nhanh mắt nhanh tay che miệng lại, nếu không cô ta sẽ nuốt chửng cả miệng anh ta luôn...

Lộ Tấn nhìn Cố Thắng Nam trước mặt mình, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Hình như mặt em đã bớt sưng hơn nhiều..."

Vừa nói anh ta vừa không quên đưa tay sờ sờ mặt Cố Thắng Nam.

Cố Thắng Nam lại đẩy tay anh ta ra, lúc này trong đầu cô toàn là bóng dáng xinh đẹp tươi tắn động lòng người của cô bé đó.

"Năm nay cô ấy bao nhiêu tuổi rồi?"

Đây mới là vấn đề cô băn khoăn nhất lúc này.

Lộ Tấn lại không nhớ rõ lắm: "Hai ba hay hai tư gì đó, làm sao?"

Anh ta vừa dứt lời, đã có một con số hung ác đập thẳng vào trán Cố Thắng Nam...

Sáu...

Cô bé đó trẻ hơn mình những sáu tuổi!

Cố Thắng Nam đột nhiên cảm thấy trước mắt mình tối sầm.

"Một cô bé trẻ trung, đầy sức sống, lại chủ động như thế ở cùng một phòng với anh suốt một đêm, cô ta không làm gì anh? Hoặc, anh không làm gì cô ta?"

"Cô ta là một bóng tối cực lớn bao trùm cả thời thanh niên của anh, em cảm thấy anh sẽ có hứng thú với cô t

"Nhưng cô ta xinh đẹp như vậy..."

Phải biết trừ các ngôi sao điện ảnh, Cố Thắng Nam chưa bao giờ thấy một sinh vật giống cái nào xinh đẹp động lòng người hơn Từ Chiêu Đễ. Vậy mà bây giờ cô bé đó xuất hiện, ngay cả sắc đẹp của Từ Chiêu Đễ cũng lập tức bị đẩy xuống thứ hai.

Hiển nhiên Lộ Tấn không cho rằng như vậy: "Đẹp à? Anh hoàn toàn không thấy thế".

Cố Thắng Nam không cầm được quan sát anh ta thật kĩ để suy đoán xem anh ta có nói dối hay không. Thần sắc anh ta lại tỏ ra hết sức chân thành, hơn nữa, Cố Thắng Nam suy nghĩ lại, hình như lần đầu tiên gã Lộ Tấn này nhìn thấy Từ Chiêu Đễ cũng không thèm nhìn lại lần thứ hai.

Chẳng lẽ người đàn ông này miễn dịch người đẹp bẩm sinh?

Quả thật không phải người bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!