"Cô đã cả mớ tuổi rồi, vẻ mặt háo sắc này không thích hợp với cô chút nào cả, mau bỏ đi ngay cho tôi".
Lộ Tấn nói lòng đầy căm phẫn, đáng tiếc Cố Thắng Nam vốn đã không nghe thấy anh ta nói gì, chỉ chăm chú nhìn xách bia trên tay anh ta.
Thừa dịp Lộ Tấn còn chưa phản ứng lại, Cố Thắng Nam đã giật mấy xách bia, vừa quay đầu đi về vừa thêm dầu vào lửa: "Tổng giám đốc Trình vừa nói muốn uống bia anh đã mang bia tới rồi, tiện quá, tôi đỡ phải chạy tận đến kho hàng để lấy".
"..."
Lộ Tấn nhìn cô hết sức phấn khởi cầm xách bia của mình chạy vào bếp, lập tức cảm nhận được sự bi thảm của một người phải may áo cưới cho người khác.
Lộ Tấn đi theo vào bếp, lập tức nhìn thấy hai người Trình Tử Khiêm và Cố Thắng Nam, một người ngồi trên kệ bếp, một người ngồi trên ghế, sau khi khẽ chạm lon liền vui vẻ bắt đầu uống, hoàn toàn không phát hiện Lộ Tấn đang đứng bên cửa nhìn hai người bọn họ với hai mắt bốc lửa.
Nhìn thấy hai người bọn họ đã chuẩn bị trò chuyện thoải mái với nhau mà không coi ai ra gì, Lộ Tấn ho mấy tiếng dữ dằn. Lúc này Trình Tử Khiêm mới quay lại nhìn, thấy Lộ Tấn, Trình Tử Khiêm hơi sững người: "Lộ tiên sinh?"
Lộ Tấn gật đầu lạnh nhạt với anh ta rồi chậm rãi đi đến chỗ bọn họ. Không còn bị kệ bếp che mắt, Lộ Tấn không những nhìn thấy những chiếc tiramisù mê người mà còn nhìn thấy bốn món ăn nhẹ đặt trên chiếc khay trước mặt Trình Tử Khiêm...
Tôm cuộn pho mát, râu bạch tuộc hấp ớt, khoai tây chiên mềm, gà xé sợi hun khói.
Mang đậm phong vị Tây Ban Nha, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là ra từ tay ai. Sắc mặt Lộ Tấn sầm xuống, nhìn miếng tôm pho mát trên chiếc dĩa Trình Tử Khiêm cầm trên tay, lại nhìn lênTrình Tử Khiêm, dùng ánh mắt lên án: Họ Trình kia! Ngươi không chỉ cướp công lao của ta, hơn nữa còn dám cướp cả đồ ăn của ta nữa???
Trình Tử Khiêm cảm thấy mình có thể đọc hiểu được ánh mắt của Lộ Tấn, anh ta đưa chiếc dĩa trên tay về phía Lộ Tấn: "Còn con cuối cùng, Lộ tiên sinh có muốn nếm thử hay không?"
Lộ Tấn đang đứng ở đó, dáng vẻ tràn ngập lạnh lùng kiêu ngạo. Tiếng nói của Trình Tử Khiêm vừa dứt, vẻ mặt Lộ Tấn đã thay đổi. Sau không phẩy không một giây phân vân giữa tiếp tục làm mặt lạnh hay thỏa mãn dục vọng ăn uống, Lộ tiên sinh quyết đoán lựa chọn điều thứ hai. Anh ta tiến lên một bước, đưa tay giật chiếc dĩa trên tay Trình Tử Khiêm, một miếng ăn trọn cả con tôm.
Sau khi thưởng thức con tôm cuốn pho mát một cách hung bạo, Lộ Tấn giữ vẻ mặt lạnh lùng, chậm rãi nhận lấy chiếc khăn giấy Trình Tử Khiêm đưa, dùng khăn giấy lau khóe miệng rất lịch thiệp.
Thấy vẻ mặt anh ta rốt cục không còn đáng ghét như trước, Trình Tử Khiêm mới mở miệng hỏi: "Lộ tiên sinh, tại sao anh lại đến đây?"
Lộ Tấn không nói gì, ánh mắt vẫn nhìn đắm đuối mấy thứ đồ ăn khác trong khay của Trình Tử Khiêm, hiển nhiên một con tôm cuộn tầm thường còn lâu mới thỏa mãn nổi khẩu vị của anh ta.
Trình Tử Khiêm hiểu ý, đẩy cả chiếc khay về phía Lộ Tấn: "Đây là bếp trưởng Cố của chúng tôi tự tay làm, mùi vị tuyệt đối là hạng nhất".
Trình Tử Khiêm mới nói được có mười tám từ tất cả, Lộ Tấn đã tiêu diệt xong món râu bạch tuộc hấp ớt, hiện đang khởi xướng tiến công món thịt gà xé sợi hun khói.
Cố Thắng Nam nhìn không nổi nữa, làm bộ định kéo khay ăn lại: "Này, anh không được ăn hết, phần Tổng giám đốc Trình của chúng tôi một chút!"
Nhưng Trình Tử Khiêm lại ngăn cô: "Không sao, tôi không đói".
Lộ Tấn ăn xong gà hun khói, mút đầu ngón tay, đầu mày khóe mắt đều lộ rõ vẻ hạnh phúc. Mấy món đưa cay anh ta mang đến lập tức bị tay nghề của Cố Thắng Nam đánh tan tác, Lộ Tấn đương nhiên hết sức hào phóng đưa chiếc túi trên tay mình cho Trình Tử Khiêm: "Đây là ít mồi nhắm rượu tôi mua ở bên ngoài, bây giờ chúng thuộc về anh. Tôi không phải là người hẹp hòi như ai đó..." Vừa nói anh ta vừa không quên liếc Cố Thắng Nam đầy ẩn ý.
Cố Thắng Nam khinh thường hừ một tiếng, quay đầu sang uống bia, hoàn toàn coi thường Lộ Tấn.
Thôi thì nể mặt đồ ăn, cũng nể tình đã sắp đến sinh nhật cô, Lộ Tấn quyết định không chấp nhặt người phụ nữ này nữa. Anh ta mở một lon bia, uống mấy ngụm để đè nỗi bực dọc xuống: "Từ bao giờ hai người trở nên thân quen như vậy? Nửa đêm vẫn còn uống bia với nhau?"
Cố Thắng Nam nhếch miệng không nói lời nào, Trình Tử Khiêm lại tiếp lời: "Chuyện cắt giảm nhân viên làm cho cô ấy bị liên lụy rất nhiều, cho nên hội đồng quản trị vừa đưa ra quyết định, tôi đã lập tức đến nói với cô ấy".
Người phụ nữ này phớt lờ Lộ Tấn, nhưng lại tỏ ra hết sức thân thiết với Trình Tử Khiêm. Trình Tử Khiêm vừa nói xong, cô đã bắt đầu khen ngợi: "Tổng giám đốc Trình đã vất vả vì nhân viên chúng tôi như vậy, đúng là một người nhiệt tình, lại không kiêu căng, có năng lực làm việc..."
Lộ Tấn thấy trong lòng nhạt thếch, anh ta khinh thường liếc người phụ nữ này, ngắt lời cô: "Cố Thắng Nam, tôi không biết là cô lại giỏi nịnh bợ đến vậy".
Cố Thắng Nam đã quyết tâm phải đứng về phe Trình Tử Khiêm, cô hất cằm, tỏ ý không
- phục
- thì
- cãi
- lại
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!