Chương 14: (Vô Đề)

Hướng dẫn sử dụng đàn ông, điều thứ mười bốn (điều cuối cùng): Nếu phụ nữ sử dụng mỹ nhân kế với đàn ông, đại bộ phận đàn ông đều sẽ tương kế tựu kế.

***

Lộ Tấn đột nhiên đẩy cô ra, không ngờ chỉ một giây sau người phụ nữ này lại lao tới, không đạt mục đích nhất quyết không dừng lại. Sau năm lần bảy lượt, hai tay đang gắng sức chóng cự của Lộ Tấn dần dần bắt đầu không nghe sự điều khiển của bộ não nữa. Khi ngón tay người phụ nữ này chui vào dưới cổ áo anh ta, dường như trong đầu Lộ Tấn có một dòng điện chạy qua.

Khi anh ta phản ứng lại, hai tay anh ta đã giữ chắc hai bên hông người phụ nữ này, sau đó lật người đè người phụ nữ vẫn cưỡi trên người mình xuống.

Á! Gãy lưng rồi! Cơn đau giống như một loại thuốc giải rượu hiệu quả nhất, lập tức khiến Cố Thắng Nam dừng lại tất cả mọi hành động, chỉ còn biết cau mày nhăn nhó. Lộ Tấn thở hồng hộc nhìn gương mặt với hai má ửng hồng trước mắt, bỗng dưng sững lại. Không ngờ mình lại hơi muốn... hôn cô ta.

Lộ Tấn từ từ cúi xuống, hơi do dự. Anh ta mong sao người phụ nữ này tiếp tục bất chấp mọi thứ lao về phía mình như vừa rồi, nhưng lúc này cô lại không hề có bất cứ phản ứng gì. Cuối cùng, môi Lộ Tấn dừng lại cách môi cô không đủ năm mi li mét, hai phe chính tà trong đầu đã đánh nhau túi bụi từ lâu.

Một âm thanh nói: Lộ Tấn, ngươi là chính nhân quân tử, không thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn...

"Leng keng leng keng..."

Sau một trận chém giết, một âm thanh khác lại chiếm thượng phong: Đó là người phụ nữ này chủ động trước. Lộ Tấn, ngươi mau giúp cô ta đạt được mục đích. Phải thành

- toàn

- cho

- cô

- ta!

Lộ Tấn đang dừng lại cực kì khó xử, đột nhiên cô nàng lưu manh này bất ngờ phất cờ trở lại, giữ chắc cổ anh ta, hung ác đưa miệng tới. Hai bên giằng co quyết liệt, đầu lưỡi mang mùi rượu lành lạnh lại lướt tới. Không cần đấu tranh tư tưởng nữa mà chỉ cần im lặng đón nhận, Lộ Tấn thở phào nhẹ nhõm mà không nhận ra sự thay đổi của mình.

Thực hiện ý định thành công, Cố Thắng Nam lao vào Lộ Tấn, đắc ý hưởng thụ thành quả đi săn. Con mồi đáng thương cũng đang ảo não cảm nơi nào đó trên người đang từ từ nóng lên, ai cũng không còn nhớ rằng thực ra hai người bọn họ đang ở nơi công cộng.

Khi bàn tay Lộ Tấn đã không còn chịu khống chế, sắp luồn vào dưới lớp váy vướng víu nọ, đột nhiên sức nặng đang đè ở trên người anh ta bị một sức mạnh còn hung bạo hơn kéo đi.

Chỉ nghe rầm một tiếng, trán cô ả lưu manh đập chính xác vào chiếc chậu cảnh bên cạnh, sau đó cô ta ngã sấp xuống, úp mặt xuống đất.

Cảm xúc chấm dứt đột ngột, Lộ Tấn bừng tỉnh, lập tức bật người từ sofa đứng lên.

Hiển nhiên người ném Cố Thắng Nam đi giúp anh ta chính là người đàn ông mặc âu phục đang đứng trước mặt anh ta này. Xem ra người này cũng là khách mời đến dự tiệc rượu.

Trong lúc Lộ Tấn không biết mình nên cảm ơn người đàn ông này đã cứu mình hay là nên tức giận hắn ta đã làm hỏng chuyện tốt của mình, người đàn ông lại chào anh ta trước: "Lộ tiên sinh, anh không sao chứ?"

Lộ Tấn kinh ngạc, lập tức thu ánh mắt hơi mất mát đang nhìn về phía nữ lưu manh lại, cảnh giác quan sát người này một chút: "Anh là?"

"Tôi là Trình Tử Khiêm. Chắc là Lộ tiên sinh quên, trước đây chúng ta đã gặp nhau rồi".

Trình Tử Khiêm? Lộ Tấn nhanh chóng nhớ lại, sau khi mua lại Tử Kinh, tập đoàn khách sạn đã phái Tổng giám đốc mới đến quản lý Tử Kinh, người đó chính là Trình Tử Khiêm.

"Phụ nữ lại đi sàm sỡ đàn ông, bây giờ thói đời đúng là..." Trình Tử Khiêm liếc nhìn nữ lưu manh, lắc lắc đầu không nói gì nữa.

Việc Trình Tử Khiêm làm có coi là một lần anh hùng cứu mỹ nhân biến tướng hay không? Lộ Tấn không có thời gian suy nghĩ vấn đề này, anh ta nhìn theo ánh mắt Trình Tử Khiêm, thấy Cố Thắng Nam đã nằm yên tại chỗ một hồi lâu không hề nhúc nhích. Trong lòng bỗng dưng thấy lo lắng, Lộ Tấn vội đi tới nâng cô

Trán cô đã bị sứt, chảy một chút máu. Lộ Tấn vỗ vỗ mặt cô: "Này! Tỉnh lại đi!"

Trả lời Lộ Tấn là tiếng nôn khan gián đoạn phát ra từ miệng người phụ nữ này.

Sự lo lắng của Lộ Tấn đã bị tiếng nôn khan của cô đánh bay. Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói dằn từng chữ một: "Nếu cô dám nôn vào người tôi nữa, tôi sẽ ném thẳng cô xuống dưới lầu!"

Cô đột nhiên ngừng nôn khan như có kì tích.

Nội dung trao đổi vô cùng kỳ lạ giữa hai người này khiến Trình Tử Khiêm bên cạnh trợn mắt: "Hai người... biết nhau à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!