Chương 7: HỌP

Mây đen che lấp bầu trời không bao lâu thì trời bắt đầu đổ mưa, mưa từ trên Ma Đài giáng xuống không giống cơn mưa bình thường mà nó đen kịt như được trộn lẫn với mực, nếu đưa tay ra hứng lấy thì nó sẽ lưu lại những vết đen nhạt trên đầu ngón tay.

Nhưng rất nhanh, mưa đen rơi xuống mặt đất đã biến thành nước mưa trong suốt như bình thường, điều này là bởi vì hỗn hợp nguyên tố hắc ám trong nước mưa đã bị hấp thụ.

Ám Hắc Chi Mạc trong khi ngăn chặn ánh nắng mặt trời sẽ đồng thời hấp thu những nguyên tố ma pháp khác trong không khí, sau đó chuyển chúng thành nguyên tố hắc ám rồi lại hóa chúng thành nước mưa rơi xuống đất, để cung cấp năng lượng cho ma pháp trận hấp thu, đảm bảo cho sự vận động của ma pháp trận.

Nhờ có cơn mưa hắc ám này mà cuối cùng trong không khí cũng có một ít nguyên tố thủy tồn tại, tuy nhiên nguyên tố thủy trộn lẫn cùng với nguyên tố hắc ám thì không dễ sử dụng được, nếu không cẩn thận thì sẽ làm Tinh Linh sa đọa thành Tinh Linh hắc ám.

Khi cơn mưa rơi xuống, những nhóm tộc bất tử cũng bước ra khỏi bóng râm để nghênh đón cơn mưa đen có thể khiến chúng nó trở nên mạnh mẽ hơn.

Không có bất kỳ vết nước mưa nào rơi trên người Tinh Linh, bởi vì đã có một lá chắn đen hình bán nguyệt trên đầu cậu, chặn lại tất cả mưa đen cho cậu.

Bản thân cậu không có cách nào sử dụng ma pháp, và có thể che mưa cho cậu ở đây cũng chỉ có một người.

Luvita quay đầu nhìn về phía Ma Vương bên cạnh, người sau cũng đang nhìn cậu.

Luvita cảm thấy mình nên nói gì đó, cậu cân nhắc một chút rồi dứt khoát trực tiếp nói thẳng vào vấn đề: "Chúng ta đã không còn ở thế giới ban đầu."

Nghe cậu nói thế, Rekdimon không lên tiếng, thậm chí biểu tình cũng không có gì khác thường, nhưng Luvita vẫn luôn nhìn hắn lại thấy được rõ ràng trong chớp mắt kia đồng tử của hắn đã thay đổi, cho thấy đối phương cũng không phải thờ ơ trước lời nói của cậu.

Cậu sắp xếp lại suy nghĩ, tổ chức ngôn ngữ một chút, xong rồi thì nói tất cả mọi chuyện cậu biết cho Rekdimon.

Đặc biệt nhấn mạnh là nếu không cứu được ý thức tự nhiên thì đại lục này sẽ bị hủy diệt, đến lúc đó thì bọn họ cũng xong đời.

Đương nhiên, về thân phận thật sự của cậu ở thế giới hiện thực thì Luvita một câu cũng chưa nói.

"Nhiệm vụ này đúng thật là rất thích hợp với cậu." Khôi phục lại sự sống cho đại lục, không còn ai thích hợp làm việc này hơn tộc Tinh Linh.

Cũng không biết làm sao mà nó lại biết đến sự tồn tại của Tinh Linh, là phát hiện trong lúc tra xét các thế giới khác hay là ở đây cũng có tộc Tinh Linh?

Nếu là cái sau thì đây cũng không phải là tin tức tốt lành gì.

Rekdimon cũng không cảm thấy khiếp sợ vì thay đổi đến một thế giới khác, giống như nơi ban đầu của bọn họ thì Ma giới và Phàm giới vốn dĩ cũng là hai không gian khác biệt, chỉ là khi Ma giới tình cờ phát hiện ra sự tồn tại của Phàm giới thì họ mới nghĩ mọi cách để liên kết hai thế giới lại với nhau.

Một thông đạo ổn định có thể liên kết không gian của hai thế giới sẽ khó hơn nhiều so với triệu hồi một Tinh Linh.

Tuy nhiên cái ý thức tự xưng là Gaillariel kia đã sơ suất khi mà triệu hồi luôn cả Ma Đài của hắn tới đây.

Chỉ sợ là cái ý thức kia đến cuối cùng sẽ không nhận thức được ý nghĩa của việc triệu hồi thêm một Ma Đài là như thế nào đâu.

Chủng tộc hắc ám cho dù ở bất kỳ nơi đâu đều không phải là đối tượng mà các sinh vật quang minh chào đón, ngoại trừ sự hiếu chiến và khát máu của bọn họ thì còn có một phần lớn nguyên nhân là do các nguyên tố bóng tối sẽ gia tăng ở những nơi mà ma vật tụ tập, phá hủy sự cân bằng của các nguyên tố ma pháp xung quanh, mặc dù không làm đất đai bị ô nhiễm nghiêm trọng giống như ma khí ở Ma giới nhưng nhiều ít gì cũng bị ảnh hưởng.

Huống chi Ma Đài của Ma Vương trước đó vẫn luôn đặt ở Ma giới, chỉ sau khi gặp được Luvita mới di chuyển tới Hoang Vu Chi Địa.

Mặc dù khi rời khỏi Ma giới thì ma khí bám vào Ma Đài sẽ không tăng lên, nhưng nó cũng sẽ không tiêu tán đi chỉ cần nó còn ngưng tụ lại ở đó thì nó vẫn gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho hoàn cảnh xung quanh.

Trong tình huống như thế, mà cái ý thức sắp tiêu tán do đại lục bị tàn phá kia vẫn không có bất kỳ ý kiến gì với sự tồn tại của bọn họ, thì không khỏi quá kỳ lạ.

Có phải chỉ đơn giản là nó không biết lực phá hoại của ma khí, hay là vì suy yếu đến mức không có cách nào chú ý đến việc này?

Luvita cũng không biết rằng Rekdimon lại suy nghĩ đến vấn đề phức tạp như vậy.

"Cho nên tôi nghĩ mình cần phải có nhiều tự do hơn một chút."

Cậu nâng đôi tay lên, hy vọng Ma Vương tóc đen trước mắt có thể chủ động giải trừ nụ hôn của Jormangand trên tay cậu.

Nếu không cậu có thể làm được việc gì nếu không thể sử dụng ma pháp.

Luvita thật ra cũng không sợ kỹ năng của mình trong《DW》không thể dùng được, nhìn vào hiệu quả của Ám Hắc Chi Mạc và "Dù" mà Rekdimon đã mở ra cho cậu thì cậu rất tự tin rằng mình có thể sử dụng được ma pháp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!