Chương 48: CÓ GIỚI TÍNH

Proda không đáp ứng được sự mong đợi của Tinh Linh, Tinh Linh tự tin rằng mình có thể tạo ra một khu rừng với quy mô như vậy nên cậu không còn hứng thú nữa.

Tinh thể ký ức không chỉ ghi lại những hình ảnh về khu rừng này, thậm chí nó cũng không phải là hình ảnh được quay chụp đầu tiên, sở dĩ đoạn rừng rậm lại được phát đầu tiên hiển nhiên là do Ansetloc cố tình sắp xếp để chiều lòng Ma hậu tương lai của bọn họ mà thôi.

-- Đồng thời, cũng để mọi người được thưởng thức chuyện đào hoa ở bên ngoài của Ivesta, vạch trần những tin tức thú vị mà gã đã phát hiện mà thôi.

Dù các ma vật không xem qua nội dung bức thư, nhưng chỉ cần nhìn thái độ của vị công chúa kia thì họ cũng có thể đoán được.

Chẳng qua chuyện thú vị thế này chỉ có thể trộm thảo luận, bàn tán trước mặt Bệ hạ sẽ không hay cho lắm.

Ansetloc âm thầm quan sát nét mặt của Tinh Linh, khi thấy Tinh Linh lộ ra vẻ thất vọng, sau đó lại biểu lộ sự thờ ơ rõ rệt, gã liền hiểu rằng khu rừng Proda không thể khơi gợi hứng thú của vị này, vì thế gã nhanh chóng điều chỉnh tinh thể ký ức chuyển sang một hình ảnh khác.

Hình ảnh rừng rậm biến mất, thay thế bằng một khung cảnh náo nhiệt phồn hoa nơi con người định cư.

Kiến trúc của Proda mang phong cách tương tự Kunle mà họ từng thấy trước đây, nhưng nơi này phồn hoa đông đúc hơn nhiều, thậm chí còn có một khu chợ buôn bán.

Từ hình ảnh quay chụp, có thể thấy đoàn của Ivesta đang tiến vào một khu chợ lớn, khắp chợ đều được dựng lên bởi vô số lều trại lớn nhỏ, chủ nhân mỗi lều chắc hẳn cũng là các thương nhân sa mạc như bọn Sam, họ mang đủ các nét đặc trưng khác nhau, nhìn kỹ thì trên cơ thể của mỗi người đều mang một vài đặc điểm giống các loài động vật.

Trong khu chợ này, mọi thứ dường như đều được bày bán, từ ăn uống đến vui chơi lưu trú, cái gì cần có đều có hết, thậm chí còn bán cả nô lệ.

Số lượng thương nhân đến mua nô lệ không ít, trong rất nhiều lều trại có vô số người đang đứng với thần sắc chết lặng và quần áo rách rưới, họ chờ đợi khách mua đến kiểm tra chọn lựa như đàn gia súc bị dắt ra bán vậy.

Sinh ra ở thế kỷ 24 Tinh Linh có bao giờ gặp được cảnh tượng nào như vậy đâu, với cậu mà nói thì nô lệ chỉ tồn tại trong lịch sử, còn tại thực tế thì cậu cũng chỉ có thể nhìn thấy trong các tác phẩm điện ảnh mà thôi, nên khi nhìn thấy cảnh buôn bán nô lệ chân chính cậu hoàn toàn không tiếp thu nổi.

Nhưng các ma vật lại không có cảm giác gì, việc buôn bán nô lệ ở Ma giới cũng không ít, thậm chí còn tàn ác hơn, ít nhất thì nô lệ ở nơi này sau khi mua về cũng không bị đưa vào nhà bếp nấu thành món ăn bưng ra bàn.

Thành thị tưởng chừng phồn hoa lại không che giấu được sự hủ bại bẩn thỉu của nó

-- hoàn cảnh mất vệ sinh tệ hại của những con người xanh xao vàng vọt và phân động vật ở khắp mọi nơi đã khiến Luvita suốt nửa cuộc đời luôn nằm trong phòng bệnh vô khuẩn cảm thấy ngày càng khó chịu.

Bởi vì thấy được một cảnh tượng mình không thích mà sắc mặt Tinh Linh tái nhợt, cũng không có ấn tượng tốt với thành thị của Proda.

Cậu không muốn nhìn thấy một nơi như vậy.

Chú ý thấy sắc mặt cậu không tốt Rekdimon đưa tay từ bên cạnh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang siết chặt tay vịn của Tinh Linh, bàn tay thon dài của Lekdimon đan qua tay Tinh Linh, cẩn thận dịu dàng trấn an.

Sự ấm áp từ bàn tay của Rekdimon kéo sự chú ý của Tinh Linh làm sắc mặt cậu dần dịu lại, ánh mắt lơ đãng ngắm nhìn bàn tay Ma Vương.

Bàn tay của Rekdimon lớn hơn tay cậu, cũng có khớp xương rõ ràng và móng tay được cắt tỉa sạch sẽ, ngoại trừ làn da thẫm màu hơn một chút thì thoạt nhìn không có khác biệt gì quá lớn so với tay Tinh Linh.

Nhưng Tinh Linh biết rõ đôi tay ấy ẩn chứa một sức mạnh khủng khiếp, chúng có thể nghiền nát cả những khối đá ma c**ng c*ng nhất chỉ bằng một cú đấm.

Nhưng mỗi lần đôi tay ấy chạm vào cậu lại luôn nhẹ nhàng và cẩn trọng như đang nâng niu một món bảo vật quý giá, nó luôn khiến cậu cảm nhận rõ ràng rằng bản thân đang được ma vật này chở che.

Ma Vương tùy ý để Tinh Linh nghịch bàn tay mình như một món đồ chơi, khuôn mặt vốn lạnh lùng thường ngày giờ đây lại dần trở nên mềm mại, khóe môi hắn khẽ cong lên, lộ ra một biểu cảm gần như mỉm cười.

Tinh Linh ngẩng đầu lên đúng lúc bắt gặp vẻ mặt này, trong lòng không khỏi ngạc nhiên nhìn nụ cười thoáng qua trên gương mặt ấy, cậu không kìm được mà nở một nụ cười đáp lại.

Bên dưới cầu thang, các ma vật giả vờ như không nhìn thấy gì mà tiếp tục chăm chú vào hình ảnh, thế nhưng ánh mắt của họ vẫn không ngừng hướng về Bệ hạ của bọn họ, chẳng ai quan tâm đến tinh thể ký ức là cái quái gì nữa.

Dù sao cũng không phải là nội dung quan trọng gì.

Khi toàn bộ hình ảnh trong tinh thể ký ức đã được truyền phát xong, mọi người cũng chẳng thấy có điều gì đáng để thảo luận, vì thế Ma Vương tuyên bố buổi họp kết thúc.

Các ma tướng nhanh chóng lần lượt cáo lui, chỉ còn lại Lão Vu Yêu cố tình nấn ná ở lại với dáng vẻ rõ ràng là còn điều muốn nói.

"Còn chuyện gì nữa?" Rekdimon hỏi, hắn vốn định đưa Tinh Linh về để tận hưởng thế giới của hai người, nhưng thấy Lão Vu Yêu hành động lộ liễu như vậy nên hắn quyết định ở lại, bởi vị Vu Yêu này từ trước đến nay không bao giờ quấy rầy nếu không có việc quan trọng.

"Bệ hạ." Lão Vu Yêu lập tức nói, giọng đầy hưng phấn: "Loại thuốc mà ngài yêu cầu, thần đã chế xong rồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!