Chương 46: TRANG TRẠI

Tin tức của Ivesta được một con rối quạ đen vượt qua sa mạc mang về, không chỉ có tin tức, con rối quạ đen này còn mang về một lượng lớn vật tư.

Mặc dù đã quen với các loại đạo cụ không gian thần kỳ trong 《DW》, nhưng sau khi Tinh Linh nhìn thấy con rối quạ đen chỉ dài hơn 50 cm mở ra khoang bụng giấu dưới lớp lông và hơn một ngàn con động vật tràn ra khỏi đó, cậu vẫn không khỏi kinh ngạc.

Lúc đó Tinh Linh và Ma Vương đang ở tầng thứ năm trong Ma Đài do tư tế người sói Wall Fenrir canh giữ, ở cạnh bọn họ còn có Huyết tộc Ansetloc.

Cấp dưới của tư tế người sói đều là thú nhân thuộc các chủng tộc khác nhau, tuy nhiên có hơn một nửa trong số chúng không phải là ma vật bẩm sinh mà là những thú nhân đã chạy trốn cùng với vị người sói này, sau đó mới gia nhập vào trận doanh hắc ám.

Nghe nói từ rất lâu về trước, Thần Thú cùng các thần minh khác đã quyết định sáng tạo ra một chủng tộc trí tuệ thuộc về riêng mình.

Tuy nhiên, vì Thần Thú không giỏi trong việc sáng tạo nên cuối cùng ngài đã chọn những dã thú xuất sắc nhất rồi ban cho chúng khả năng đi đứng trên hai chân và sức mạnh vượt trội. Từ đó, thú nhân ra đời.

Có lẽ vì lý do này mà chỉ số thông minh của thú nhân thường không cao. Phần lớn trong số họ không thể học được ma pháp nhưng họ lại rất phù hợp với việc rèn luyện đấu khí và võ kỹ, là những chiến binh trời sinh.

Thú nhân trời sinh đã hiểu cách giao tiếp với các loài dã thú tương tự với mình, đồng thời cũng rất giỏi trong việc thuần dưỡng chúng.

Vì vậy ngoài việc chiến đấu ra thì các thú nhân trong Ma Đài còn đảm nhiệm việc chăn nuôi các loài súc vật để cung cấp thực phẩm.

Luvita bất chợt nhớ đến tầng thứ năm của Ma Đài nên mới quyết định đến kiểm tra tình hình nơi đây.

Ma Đài trước giờ chưa từng nuôi các loài gia súc thường thấy trong thế giới loài người, mà bọn họ chỉ nuôi ma thú.

Ma Đài luôn bị Ám Hắc Chi Mạc bao phủ quanh năm nên khiến mọi nơi đều tràn ngập nguyên tố ám, trước khi Ma Đài được chuyển đến thế giới này thì bên trong còn tồn tại cả ma khí. Trong một môi trường đầy rẫy nguyên tố ám và ma khí như vậy thì không chỉ có gia súc thông thường mà ngay cả những kẻ mạnh cũng không thể chịu nổi sự ăn mòn của ma khí. Nếu ở đây quá lâu thì chúng rất dễ bị ma khí ảnh hưởng và cuối cùng sẽ rơi vào hắc ám.

Hiện giờ dù Ma Đài không còn ma khí nữa nhưng nguyên tố ám vẫn rất dồi dào, tuy chúng không chủ động ăn mòn sinh vật nhưng những nơi mà nguyên tố ám tụ tập vẫn gây nguy hại lớn cho các sinh vật không thuộc chủng tộc hắc ám, nếu tiếp xúc lâu dài với chúng thì sẽ tạo thành ảnh hưởng xấu đến các sinh vật bình thường.

Nếu không thể rơi vào hắc ám, đó chính là nhẹ thì bệnh nặng, còn nặng thì bỏ mạng.

Tinh Linh thực chất cũng không ngoại lệ, nhưng may mắn thay bản thân Luvita cũng đủ mạnh để tự bảo vệ mình lại còn được Ma Vương cố ý che chắn cho cậu khỏi ảnh hưởng của nguyên tố ám, nhờ vậy mà cậu mới có thể sống thoải mái và nhảy nhót sinh hoạt tại Ma Đài mà không bị nguyên tố ám ảnh hưởng.

Nhưng người thường và động vật không có được sự bảo hộ này, vì thế Ma Đài không nuôi các loài động vật thông thường và cũng chỉ có những ma thú vốn xuất thân từ Ma giới mới có thể tồn tại an toàn trong môi trường khắc nghiệt này.

Dẫu vậy, số lượng ma thú được nuôi ở tầng thứ năm vẫn không thể đáp ứng đủ nhu cầu thịt cho toàn bộ Ma Đài.

Từ trước đến nay, mọi lương thực và thịt cho các ma vật trong Ma Đài đều được cung cấp từ lãnh địa của Ma Vương, ma thú nuôi ở tầng thứ năm chỉ phục vụ thịt cho các ma vật cấp cao, do đó mà số lượng không nhiều.

Tuy nhiên, sau khi Ma Đài dời đi thì nguồn cung cấp hằng ngày từ lãnh địa không còn nữa, mặc dù vật tư dự trữ trong Ma Đài rất phong phú nhưng chúng vẫn ngày càng cạn kiệt, ngoại trừ Ma Vương và bảy Ma Tướng ra thì các ma vật khác đều phải điều chỉnh khẩu phần hàng ngày để giảm thiểu việc tiêu hao không cần thiết.

-- À, Tinh Linh là ngoại lệ, vì thực đơn của cậu vốn khác với các ma vật nên không được tính vào đây.

Dù đôi khi cũng có ma vật lén than phiền rằng thịt không đủ ăn, nhưng ai cũng hiểu đó là điều bất đắc dĩ.

May mắn là sau khi Tinh Linh bắt đầu trồng trọt và thu hoạch các loại thực vật thì họ đã có thể ăn no, chỉ là không còn được thoải mái ăn thịt như trước nữa, những ma vật có tọa kỵ thậm chí còn phải dùng khẩu phần thịt của mình để nuôi chúng.

Điều đáng mừng là Ma Đài có rất nhiều ma vật thuộc hệ bất tử và những ma vật này hầu như không cần ăn gì cả.

Theo thời gian qua lâu, sự thiếu thốn thịt khiến các ma vật càng ngày càng thèm khát.

Vì thế khi lệnh cấm được Ma Vương giải trừ thì các loài động vật đến sống gần Ma Đài đã phải chịu số phận bi thảm, thậm chí ngay cả Hoa Hoa, nếu không có ma vật cảm kích cậu cảnh cáo các ma vật khác là con báo đốm to lớn đó là thú cưng của Tinh Linh, thì e rằng nó cũng đã trở thành bữa ăn ngon cho ai đó rồi.

Dạo gần đây, nhiều loài động vật từ khắp nơi vượt qua Biển Cát Hoàng Kim để di cư đến khu vực này lại không may mắn như trước.

Chẳng hạn khi Tinh Linh nhìn thấy đàn linh dương bị ma vật bắt giữ, ngoài miệng thì nói rằng mang về để thử xem có thể chăn nuôi được không, nhưng thực ra thì tất cả mọi người đều biết rằng những loài động vật thông thường như vậy không thể chịu nổi môi trường khắc nghiệt trong Ma Đài.

Thực tế cũng đúng như vậy, không lâu sau khi đàn linh dương bị mang về thì chúng bắt đầu xuất hiện các triệu chứng không thích nghi được với khí hậu rồi nhanh chóng chết đi.

Vì thế cảm thấy việc giữ lại chúng cũng vô ích nên các ma vật quyết định xử lí đàn linh dương lớn hơn nhiều so với đồng loại trên Trái Đất nhưng lại không có quá nhiều thịt này.

Bọn họ còn tổ chức một bữa tiệc thịt nướng thịnh soạn rồi mời tất cả bạn bè thân thích đến cùng nhau chén sạch toàn bộ số thịt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!