Tuy Rekdimon không phải là người cẩn thận, khéo tay nhưng chỉ đơn giản là chải tóc và buộc đuôi ngựa thì vẫn có thể làm được.
Rất nhanh, tóc của Luvita đã lần nữa trở lại như trạng thái được dây leo buộc thành đuôi ngựa vắt qua vai phải như ban đầu.
Chải tóc xong Ma Vương buông lược xuống rồi tiếp tục ôm eo Tinh Linh, từa cằm vào lên đầu vai còn lại của cậu, trìu mến v**t v* gương mặt của cậu.
Nụ hôn vừa rồi như đã mở ra cái chốt nào đó vậy, đồng thời cũng kéo lại gần cái mối quan hệ mà hai người đều thầm hiểu rõ trong lòng, cũng làm nổi lên d*c v*ng thân mật với Tinh Linh mà Ma Vương đã kiềm nén từ lâu, nên hắn trực tiếp hóa thân thành keo da chó luôn.
Nhưng Tinh Linh cũng không chán ghét sự thân mật của hắn, khi cậu thả lỏng dựa vào vòng tay của đối phương thì nhiệt độ cơ thể truyền đến qua lớp quần áo và lỗ tai áp vào cổ hắn có thể cảm nhận được sự nhảy lên có lực của động mạch, tất cả những điều này đều khiến cậu cực kỳ an tâm.
Trong quá khứ, từ khi còn rất nhỏ Luvita đã vẫn luôn một mình nằm trong bệnh viện, nhưng khi cậu lớn hơn một chút thì bệnh tình bắt đầu chuyển biến xấu hơn nên lại trực tiếp vào ở trong phòng bệnh vô trùng, cậu luôn ở một mình mà không có người nhà chăm sóc, bác sĩ và hộ sĩ chăm sóc cậu dù rất thân thiện dễ gần nhưng khi bọn họ ra vào phòng bệnh đều phải mặc đồ cách ly, cảm giác thân cận da thịt cùng người khác đã sớm biến mất trong trí nhớ của cậu.
Nhưng hiện giờ Luvita mới đột nhiên phát hiện ra rằng cậu có lẽ là có chứng cơ khát da thịt.
Nếu đã không chán ghét sự thân mật của Rekdimon thì Luvita tự nhiên cũng sẽ không làm ra vẻ làm bộ kháng cự, mà hoàn toàn thuận theo lòng mình.
Cậu dựa vào ngực Rekdimon, không ai lên tiếng nói chuyện, lực chú ý của Luvita đã bị thu hút bởi mạch đập trên cổ của đối phương, cảm giác kia như có hiệu quả thôi miên vậy nên chỉ trong phút chốc cậu đã khép lại đôi mắt mơ màng sắp ngủ.
Có lẽ thật sự đã mệt lắm rồi vì vốn dĩ lúc này là thời gian ngủ trưa của cậu, nhưng lại gặp ngay Huyết tộc đến báo cáo công việc nên cậu đã ở lại nghe thử, thế là vẫn luôn ở tới bây giờ.
Đúng lúc này, Rekdimon bỗng nhiên lên tiếng hỏi cậu: "Em muốn trở thành nam hay nữ?"
Luvita lúc này đang mơ màng, giọng Ma Vương lại dễ nghe nên đối với Tinh Linh mà nói thì đúng là bài hát ru ngủ, dẫn tới cậu không nghe rõ hắn đang nói gì nên chỉ hàm hồ ừ một tiếng.
Rekdimon lập lại một lần nữa.
Lần này Luvita nghe rõ rồi, nhưng cậu lại không hiểu được vì sao Rekdimon lại hỏi cậu điều này.
Cậu không mở mắt, càng không nhận ra được trọng điểm của vấn đề này nên chỉ thuận miệng trả lời:
"Tôi vốn dĩ là nam mà……"
"Nam sao? Cũng tốt." Rekdimon như là tự nói với chính mình, thấp giọng nỉ non một câu rồi không còn nói nữa.
Không còn tiếng động quấy nhiễu nữa, Luvita rất nhanh đã ngủ say giấc nồng.
Say đến nổi mà Ma Vương cẩn thận ôm cậu bằng tư thế ôm công chúa rời khỏi thư phòng thế mà cậu vẫn không hay.
Karin và Koluna vốn đang canh giữ ở cửa khi nhìn thấy tư thế ra ngoài của Tinh Linh và Ma Vương thì lập tức tròn mắt khiếp sợ, chẳng qua các cô rất nhanh đã bình ổn lại tất cả cảm xúc của mình rồi cúi đầu không dám nhìn nữa.
"Không cần đi theo."
Sau khi ném xuống một câu, Ma Vương cũng không phải đưa Tinh Linh về phòng cậu mà lại trực tiếp ôm cậu trở về phòng của mình.
Phòng ngủ của Ma Vương và phòng ngủ của Tinh Linh tuy chỉ cách nhau một cái hành lang nhưng lại là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Phòng của Ma Vương so với nói là phòng ngủ thì nói nó là tẩm cung thì đúng hơn, từ hành lang bước vào phòng thì bên trong đó còn hẳn mấy cái phòng nữa.
Nơi đây chỉ với phòng để quần áo mà đã có vài cái rồi, nó dùng để cất quần áo, giày và các loại phụ kiện —— khác với Tinh Linh, trang phục mỗi ngày của Ma Vương đều không trùng loại, chỉ là màu sắc và kiểu dáng phần lớn giống nhau.
Thư phòng nhỏ được chuẩn bị là vì lỡ như buổi tối có việc gấp nào cần xử lý hoặc là muốn đọc sách mà lại không muốn xuống lầu tìm.
Trong phòng tắm là một bể bơi nhỏ luôn có nước ấm cả ngày, còn có thêm chức năng mát xa nữa.
Ngoài ra nơi này còn có một phòng đặt đầy rượu với đủ loại vị khác nhau, để tiện cho Ma Vương có thể lấy uống bất cứ lúc nào.
Nhưng khác với các loại phòng có đầy đủ các công năng này thì tại phòng ngủ của Ma Vương chỉ có một chiếc giường chứ không có thứ gì khác nữa.
Căn phòng này cũng là một màu đen tuyền giống như toàn bộ Ma Đài, chiếc giường rộng lớn có thể cho năm sáu người nằm không hết trong căn phòng rộng cũng là một màu đen, từ đệm chăn đến gối cũng không ngoại lệ, quả thực là hòa vào làm một cùng với vách tường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!