Chương 41: HÔN

Vườn thực vật của Tinh Linh, Luvita đã từng nghe hai hầu gái của mình nhắc đến, các ma vật hình như đều gọi khu vực xanh bên ngoài như thế.

Dần dần ngay cả bản thân cậu cũng bắt đầu gọi nó là vườn thực vật.

Việc mở rộng khu vực xanh xung quanh Ma Đài đã được lên kế hoạch từ lâu, nhưng bới vì nghiên cứu của Lão vu yêu bên kia vẫn không có tiến triển nên vẫn chưa bắt đầu hành động, hiện giờ thành quả nghiên cứu đã được đặt ra trước mặt nên bọn họ không có lý do gì để dừng bước nữa.

Rekdimon lại lần nữa đến vùng ngoại ô khu rừng hồ dương, tự mình ra tay dọn sạch những cồn cát xung quanh, phạm vi lần này càng thêm rộng lớn hơn trực tiếp tiến thẳng ra ngoài một kilômet và bao phủ toàn bộ khu vực xung quanh Ma Đài.

Nếu không phải tốc độ chế tác của Lão vu yêu không đuổi kịp, trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào dùng ma trận lưu trũu bao trùm nhiều nơi hơn thì phạm vi này có thể còn được mở rộng thêm không ít.

Nhưng cho dù mở rộng nhiều như vậy, dựa theo bản đồ do người lùn phái đi khảo sát địa hình vẽ ra thì không gian rộng mở này đối với Biển Cát Hoàng Kim căn bản không tạo thành ảnh hưởng gì, nếu có người ngoài muốn băng qua Biển Cát Hoàng Kim tiến vào đây thì vẫn cần phải mất vài ngày.

Những binh lính xương khô đã lâu không di chuyển lại lần nữa bị các chủ nhân ra lệnh đi đào đất, lần này chúng nó muốn đào một con đường có thể đi được bằng xe ngựa, hơn nữa còn là đường bằng bê tông.

Lão vu yêu có công thức làm bê tông, mà không chỉ có một cái đâu.

Vật liệu cần cho công thức các người lùn đã tìm được rồi, điều rắc rối duy nhất là cát từ Biển Cát không thể coi như là cát sông để trộn với xi măng tạo thành bê tông được, mà ở nơi này hiển nhiên không thể tìm thấy cát sông được, cuối cùng chỉ có thể để lính xương khô đi xuống lòng đất theo người lùn để khai thác những tảng đá phù hợp, rồi sau đó để những ma vật mạnh mẽ dưới trướng của thú nhân tư tế Wall tự tay đập vỡ chúng thành kích thước theo yêu cầu.

Tuy hơi rắc rối một chút nhưng ít nhất cũng có thể làm được đường.

Trước mắt chỉ lên kế hoạch xây một con đường từ cổng lớn Ma Đài chạy thẳng ra phía cuối khoảng đất trống mới mở rộng, vì thế mà Luvita không thể không hỗ trợ dời đi mấy cái cây hồ dương chắn ngang đường, may mắn là đoạn đường khác vì cố ý lưu lại để dành cho người đi bộ nên cũng không cần phải dọn đường nữa.

"Sau khi xây đường xong chúng ta phải đào thêm vài con mương để dẫn nước từ sông đào bảo vệ thành ra để tiện tưới nước, tuy nhiên công trình này phải đợi cho nhiệt độ không khí bên này giảm xuống mới có thể dẫn nước được, nên trước đó phải chờ Lão vu yêu bên kia bố trí tốt ma trận lưu trữ đã."

Huyết tộc tới báo cáo công việc, tuy rằng các loại việc quan trọng đều được các ma tướng phụ trách, nhưng mọi người vẫn sẵn lòng để gã đến báo cáo.

Không phải ai cũng thích công việc bàn giấy.

"Đại khái mất khoảng bao lâu?"

"Mất ít nhất năm ngày để bao trùm xong toàn bộ khu vực." Ansetloc có chút bất đắc dĩ nói: "Nhưng Farichlar không chịu tăng ca nên kẻo ông ta sẽ chậm thêm năm ngày."

Tức là mười ngày.

Thời gian này còn có thể chờ được.

"Tình cờ tôi cũng muốn đi nghiên cứu một chút, cứ thong thả thôi đừng vội." Luvita cười nói với Rekdimon, miễn cho hắn ra lệnh để Lão vu yêu tăng ca.

Chờ Huyết tộc đi rồi Rekdimon mới bước đến cạnh Tinh Linh, ngồi lên cùng chiếc sô pha và hỏi cậu định nghiên cứu cái gì.

"Thì về việc trồng cây thôi, gần đây tôi cũng mới nhớ ra." Luvita ngượng ngùng nói: "Ngài xem hoàn cảnh hiện tại tệ như vậy, thực vậy có thể sống trong sa mạc tới lui cũng bao nhiêu đó, ma trận lưu trữ dù là thứ tốt nhưng cũng không thể bao trùm được toàn bộ đại lục Toph phải không?"

"Vì thế tôi nghĩ sẽ thử tạo ra một số giống loài mới vừa có thể sinh trưởng trong môi trường này, mà vừa có thể cải thiện môi trường."

Đây cũng là điều cậu chợt nhớ ra khi chăm chú nhìn tường vi ánh trăng trong phòng gần đây.

Cũng vì cậu vẫn luôn không xem mình là tộc Tinh Linh chân chính, nên mới luôn quên rằng chủng tộc này được xưng là con cưng của thiên nhiên, không chỉ là vì bọn họ được trời cao ưu ái về ngoại hình và ma lực, mà còn là vì bọn họ có thể tạo ra rất nhiều loại thực vật cổ quái hiếm lạ.

Khi trước hoa ánh trắng có ở mọi nhà trong rừng rậm Tinh Linh chính là một trong số đó, và còn có rất nhiều loại cây ma pháp tương tự được Tinh Linh trồng ra trong khu rừng.

Bọn họ không thể sáng tạo ra một giống loài mới từ hư không như là thần thánh, nhưng họ có thể khống chế những thực vật vốn có để chúng thay đổi một số đặc tính theo ý muốn của mình trong quá trình sinh trưởng, hoặc là trộn lẫn đặc điểm của các loại thực vật khác nhau để tạo ra một chủng loại hoàn toàn mới.

Tất cả những điều này ở trên Trái Đất đều có thể làm được dựa vào sức mạnh khoa học, còn Tinh Linh chỉ là rút ngắn thời gian nghiên cứu lại để khiến kết quả trở nên khả quan hơn.

Kết quả là cậu đến bây giờ mới nhớ tới, điều đó thật xấu hổ.

Tinh Linh càng nghĩ càng ngượng ngùng, nếu có thể nhớ sớm hơn một chút thì những thực vật bên ngoài sẽ không phải là những loài đó nữa.

"Không sao." trong âm giọng trầm thấp của Ma Vương mang theo một tia an ủi, hấp dẫn lực chú ý của Tinh Linh: "Chúng ta còn rất nhiều thời gian, tình huống hiện tại cũng đang trong tầm khống chế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!