Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Mạc Diệu chạy một mạch xuống tầng một, lao đến ô cửa sổ ở cuối hành lang, nép sát tường nhìn lên trên hồi lâu. Xác định quanh bậu cửa không có dấu vết của con mèo đen kia, cậu mới gắng sức nhảy lên, ném cái túi trà sữa ra bên ngoài cửa sổ.
Đứng trên bậu cửa, nhìn cái túi giấy giấy mờ ảo trong đám cỏ tối tăm, Mạc Diệu thở phào một hơi mới nhận ra ban nãy mình ngậm quá chặt, lúc này môi đã hơi tê rần. Cậu thè lưỡi l**m môi, thầm hy vọng khi trời sáng thức dậy sẽ thấy đây chỉ là một giấc mơ kỳ quái và quá mức chân thực.
Khi đường chân trời hửng lên ánh trắng pha sắc đỏ cam, Mạc Diệu tỉnh dậy trên chiếc giường của mình.
Cậu ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống, hơi lạnh yếu ớt của buổi sớm cuối hạ đầu thu len qua những lỗ nhỏ của chiếc màn. Cậu chỉ ngẩn người một lát mà ngực và lưng đã thấy lạnh ngắt.
Lúc Mạc Diệu ngủ dậy, Trần Tân Dũng và Trương Tử Vũ vẫn còn đang ngủ say sưa, chỉ có Tư Viễn là dậy ngay sau đó.
Đợi Mạc Diệu chậm chạp mặc quần áo xong, Tư Viễn đã vào nhà vệ sinh trước, hai người không nói với nhau câu nào.
Mở cửa phòng ký túc, Mạc Diệu đứng ở cửa hít một hơi thật sâu. Cậu ló đầu nhìn về phía cầu thang, không thấy có gì bất thường, liền đi về phía cuối hành lang ở hướng ngược lại.
Trời vẫn còn sớm, cửa các phòng dọc hành lang đều đóng chặt, thi thoảng mới nghe thấy tiếng động phát ra từ một vài căn phòng.
Mạc Diệu đi thẳng đến cuối đường, thò đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Cậu nhìn thấy rõ ràng trong đám cỏ lộn xộn bên ngoài tòa nhà, có một cái túi giấy trà sữa nằm chỏng chơ, đúng cái túi cậu đã ném ra đêm qua.
Đó không phải là mơ, ít nhất không phải là một giấc mơ đơn thuần. Ban đêm cậu đã biến thành mèo, đi lang thang trong trường, những gì con mèo đó làm chính là những gì cậu đã làm, tất cả đều là sự thật.
Mạc Diệu tựa vào cửa sổ, ngẩn người hồi lâu. Trong đầu có quá nhiều suy nghĩ, nhưng càng nghĩ càng rối rắm, cảm giác như cả người trống rỗng.
Đến khi cậu quay người lại, cậu thấy Tư Viễn đang đứng ở cửa phòng ký túc nhìn mình.
Không biết Tư Viễn đã nhìn bao lâu rồi, tóm lại đến khi Mạc Diệu ngoảnh lại, cậu ấy vẫn không rời mắt đi.
Trong mắt Mạc Diệu, hành động này của Tư Viễn có vẻ như là đang khiêu khích, thế là cậu khẽ hếch cằm, lạnh mặt bước về phía Tư Viễn.
Tư Viễn thấy cậu đi tới, bấy giờ mới im lặng quay người rời đi.
Buổi tối ở ký túc xá, Trần Tân Dũng rủ Mạc Diệu chơi game, nhưng cậu từ chối. Trong lòng cứ bồn chồn lo lắng, ngồi không yên bên mép giường, cuối cùng cậu quyết định ra ngoài đi dạo một vòng quanh trường.
Hôm nay là thứ Sáu, cả khuôn viên trường có vẻ đặc biệt náo nhiệt. Khoảng sân trống trước cửa hàng tạp hóa bày đầy bàn ghế, những chàng trai cô gái trẻ tuổi tụ tập trò chuyện, đánh bài, uống bia.
Khi Mạc Diệu đi ngang qua, cậu thấy một con chó hoang bẩn thỉu đang chui dưới gầm bàn xin ăn. Trên bàn là đồ nướng sinh viên mang từ nhà ăn ra, mấy bạn nữ ném những mẩu xương sườn đã gặm xong xuống gầm bàn cho chó ăn.
Cách đó không xa, con mèo của chủ tiệm tạp hóa bị xích ở trước cửa. Đó là một con mèo mướp, trước mặt đặt một cái bát inox, con mèo ngồi ngay ngắn, đôi mắt khẽ nheo lại.
Mạc Diệu nhìn nó, dừng bước chân lại. Cậu không biết lũ mèo hoang trong trường lúc này đang trốn ở đâu.
Cậu tiếp tục đi về phía trước, qua tiệm tạp hóa, qua nhà ăn. Khi đến gần cổng ký túc xá nữ, cậu thấy dưới ánh đèn đường, một con mèo đang quấn quýt bên chân một bạn nữ, dùng thân mình cọ vào bắp chân cô ấy một cách nịnh nọt. Cô gái ngồi xổm xuống, cầm một chiếc xúc xích đã bóc vỏ cho nó ăn.
Con mèo kêu lên một tiếng ngoan ngoãn.
Mạc Diệu đi lại gần hơn, cậu cứ thấy con mèo này trông quen quen, thế là cậu cũng ngồi xổm xuống để nhìn cho kỹ.
Cô gái ngoảnh lại nhìn cậu một cái.
Mạc Diệu không nói gì, cậu nhận ra mình biết con mèo này. Đêm đó khi cậu bị kẹt ở cổng ký túc xá nữ, con mèo này cũng nằm trong đám mèo vây quanh xem náo nhiệt.
Hoa văn trên người nó khá đặc biệt, có một bên mắt thâm quầng đen xì như gấu trúc.
"Bạn có muốn cho nó ăn không?" Cô gái thấy cậu nhìn lâu quá, chủ động lên tiếng hỏi.
"Không." Giọng Mạc Diệu mang vẻ ghét bỏ, cậu đứng dậy quay người bỏ đi, thầm nghĩ con mèo này chắc chắn đã từng bắt nạt mình, cho nó ăn làm gì? Không đánh nó đã là nể mặt lắm rồi.
Trong đêm khuya, Mạc Diệu đang ngủ say lại thức tỉnh trong một góc tối tăm của sân trường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!