Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Lại thế nữa rồi.
Mạc Diệu chìm vào giấc ngủ trong bóng tối, rồi lại tỉnh dậy giữa màn đêm u ám, ẩn mình trong một góc lộn xộn không người, cố gắng cuộn tròn cái thân hình tròn vo của mình lại.
Cậu vẫn là con mèo đó, mọi thứ chẳng hề thay đổi, nhưng hình như cũng có chút khác biệt. Đêm nay cậu không xuất hiện ở khu ký túc xá nữ, không còn phải lo bị kẹt ở cổng sắt nữa; môi trường xung quanh trông quen mắt hơn hẳn, lần này, cậu đang đi lạc trong khu ký túc xá nam.
Mạc Diệu chậm chạp bước về phía trước, cái đuôi xù lông kéo lê dưới đất, c*p m*ng tr*n ủng lắc lư sang hai bên.
Dù cách đây nửa phút cậu còn chẳng biết con mèo này đang định làm gì, nhưng giờ cậu đoán là mình đang đi trốn. Tại sao phải trốn? Suy cho cùng, trong trường đâu chỉ có mỗi mình cậu là mèo hoang, mà những con mèo béo tròn hơn cậu cũng chẳng thiếu.
Đây là mơ sao?
Mạc Diệu đứng dưới chân tòa ký túc xá của mình, ngẩng đầu nhìn lên, tìm thấy căn phòng của mình ở tầng ba. Có lẽ cậu nên lên đó xem thử, xem liệu có một mình khác đang nằm ngủ trên giường hay không.
Cậu đi đến cái cây lớn gần cửa sổ phòng mình nhất, ngước cổ phân biệt xem cành nào vươn sát cửa sổ, phán đoán xem có thể nhảy từ cành cây vào trong được không.
Tìm được đường xong xuôi, Mạc Diệu chìa móng vuốt chạm vào lớp vỏ cây thô ráp, nhưng vừa định dùng sức thì đột nhiên lại nản chí. Thôi bỏ đi, hay là tìm cách đi cầu thang bộ vậy.
Mạc Diệu quay người rời đi.
Cửa chính tòa nhà đã đóng và khóa chặt. Ngày thường sinh viên về muộn phải bấm chuông gọi quản lý ký túc xá, đăng ký xong mới được vào.
Cậu đoán là quản lý sẽ không mở cửa cho một con mèo đâu, thế là cậu đi sát tường bao bên ngoài, vòng qua góc tòa nhà, đi thêm hai ba mét nữa thì tìm thấy một ô cửa sổ thông ra hành lang.
Cửa sổ chỉ mở hé một khe nhỏ, người không thể chui qua, nhưng mèo thì có thể.
Mạc Diệu nhìn xung quanh một lượt, lùi lại vài bước, hít sâu một hơi rồi chạy đà, dốc hết sức bình sinh nhảy vọt lên, không ngờ lại nhảy trúng bậu cửa thật.
Oa! Nếu không phải đang là một con mèo, chắc cậu đã thốt lên kinh ngạc rồi. Cậu nghĩ đúng là chỉ khi làm mèo, mình mới có sức bật mạnh mẽ đến thế, nhảy lên một cái bậu cửa cao gấp bao nhiêu lần chiều cao cơ thể.
Mạc Diệu thò đầu vào trong cửa sổ nhưng rồi đột ngột khựng lại. Nhớ đến trải nghiệm đêm qua, cậu vẫn còn thấy rùng mình, vội vàng rụt đầu lại, khó khăn xoay người trên bậu cửa hẹp, lần này cậu thò mông vào trước.
Một khi mông đã lọt thì đầu ắt sẽ vào được. Chỉ là khung cửa quá hẹp, bên trong lại không có chỗ tựa cho mông, thế là chui được một nửa, cả con mèo rơi tọt vào trong, mông đập mạnh xuống sàn nhà, mãi một lúc sau mới hoàn hồn.
Cái kiểu ngã này, chẳng nói đến lúc làm người, ngay cả khi làm mèo cũng thấy mất mặt vô cùng.
Mạc Diệu lồm cồm bò dậy, đứng ở góc hành lang, nhìn chằm chằm vào lối đi vắng lặng một hồi lâu mới thấy tâm trạng bình ổn lại, cái đuôi kéo lê trên sàn bước về phía trước.
Trên trần hành lang treo những bóng đèn tuýp tỏa ánh sáng trắng hiu hắt.
Mạc Diệu cố gắng nhẹ chân hết mức, gần như không phát ra tiếng động nào. Chỉ thi thoảng đi qua cửa một vài phòng, nghe thấy tiếng ngáy vang trời vọng ra qua cánh cửa, cậu lại không nhịn được mà dừng bước, thầm đồng cảm với những sinh viên sống cùng phòng đó.
Cậu leo cầu thang lên đến tầng ba, nhẹ nhàng đi tới trước cửa phòng 307 thì dừng lại, thu hai chân ngồi bệt xuống đất.
Mạc Diệu nhìn cánh cửa phòng mình, không biết phải làm sao tiếp theo.
Gõ cửa à? Liệu có ai ra mở cho không? Và cậu sẽ giải thích thế nào với người mở cửa rằng tại sao một con mèo lại đi gõ cửa ký túc xá nam vào ban đêm?
Còn nữa, vạn nhất người ra mở cửa lại chính là cậu thì sao?
Nghĩ đến đây, Mạc Diệu bỗng nhiên cảm thấy sởn gai ốc. Đây thực sự là mơ sao? Hay là linh hồn cậu đã thoát xác, nhập vào thân xác một con mèo?
Khi đang mơ, làm cách nào để chứng minh mình đang ở trong mộng hay ngoài đời thực?
Mạc Diệu nhớ đến bộ phim Inception từng xem, không biết mình có thể tìm thấy một con quay ở đâu không, để xem liệu nó có bao giờ ngừng xoay.
Cậu bắt đầu thấy bồn chồn, đứng dậy đi qua đi lại vài bước, rồi cảm thấy thế này không tiện lắm, bèn xoay tròn tại chỗ vài vòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!