Chương 4: (Vô Đề)

Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Một bên là đám mèo hoang tinh ranh gầy gò, một bên là con mèo ngốc nghếch đầu to thân béo bị kẹt cứng trong thanh sắt không ra được, Mạc Diệu cảm thấy lạnh toát cả người, nghĩ bụng phen này mình xong đời rồi.

Sẽ bị cả đám mèo này xúm vào cắn xé ăn thịt sao? Mạc Diệu không biết, cũng không dám tưởng tượng.

Đêm khuya trong khuôn viên đại học quá đỗi yên tĩnh, bước chân của mấy con mèo đó hoàn toàn không có chút tiếng động, Mạc Diệu ngoài tiếng tim đập của chính mình ra thì chẳng nghe thấy gì khác nữa.

Cậu hít một hơi thật sâu, há miệng thử kêu cứu, rồi cậu nghe thấy một tiếng: "Meo~". Do quá gấp gáp nên tiếng kêu hơi lạc đi, âm thanh cũng không lớn lắm. Cậu nghĩ dù có lớn thì đã sao? Cả trường đang ngủ say, ai lại vì tiếng mèo hoang đánh nhau mà chạy ra xem cơ chứ?

Ngay lúc đó, Mạc Diệu nghe thấy phía sau mình có tiếng động cực kỳ khẽ khàng, đầu vẫn bị kẹt không quay lại được, cậu chỉ có thể đoán đó là tiếng một loài động vật nhanh nhẹn nào đó nhảy xuống đất.

Thế rồi mấy con mèo phía trước đột nhiên đứng khựng lại.

Mạc Diệu nhìn chúng, thấy chúng đều lộ ra tư thế cảnh giác như đang săn mồi. Có lẽ tư thế này không phải dành cho Mạc Diệu, mà là dành cho thứ gì đó ở sau lưng cậu.

Mấy con mèo đứng chôn chân tại chỗ giằng co, quá trình này không dài, nhưng với Mạc Diệu thì thật là một sự tra tấn, tra tấn đến mức hai chân trước của cậu đã bắt đầu tê rần. Con mèo dẫn đầu đột ngột quay đầu chạy biến, ba con còn lại cũng chẳng ở lại thêm, nối đuôi nhau quay người rời đi.

Mạc Diệu thở phào một cái, rồi lại hít ngược một hơi lạnh, cậu muốn biết rốt cuộc thứ gì sau lưng mình lại có thể dọa đám mèo hoang hống hách kia chạy mất dép như vậy.

Cậu thử bắt chuyện với kẻ đằng sau: "Meo?"

Không có lời đáp.

Mạc Diệu không biết đối phương có thân thiện hay không, do dự chờ đợi một lát rồi lại nhỏ giọng gọi: "Meo?"

Vẫn không có hồi âm.

Và không chỉ là không có hồi âm, phía sau cậu không còn bất kỳ tiếng động nào truyền lại nữa, dường như từ đầu đến cuối, trong khu ký túc xá nữ này chỉ có mình Mạc Diệu là mèo.

Mạc Diệu ngẩn ngơ treo mình trên cổng, cậu không biết mình còn phải treo bao lâu nữa, chẳng lẽ phải đợi đến sáng, cô quản lý ký túc xá thức dậy mới có thể gỡ cậu ra khỏi cổng sao? Vạn nhất không gỡ ra được thì sao? Liệu họ có gọi cứu hỏa đến cưa thanh sắt đi không?

Hình như hơi lạnh rồi, cũng may có lớp lông mèo bao phủ.

Mạc Diệu mất đi ý thức lúc nào không hay, đến khi tỉnh lại, cậu thấy mình đang nằm trên giường nệm mềm mại, hóa ra đã là sáng ngày hôm sau.

Cậu bật dậy, dậy quá gấp nên đầu óc còn choáng váng mất hai giây mới tỉnh táo lại.

Trời đã sáng, ánh bình minh trắng nhạt từ ngoài cửa sổ hắt vào, nhưng chắc là vẫn còn sớm, mọi thứ vẫn còn lờ mờ. Mạc Diệu vén màn xuống giường, trên cổ cậu vẫn còn vương lại cảm giác mát lạnh của thanh sắt cổng ký túc xá nữ. Giấc mơ quá chân thật, thật đến mức cứ như đó không phải là mơ, mà là một không gian song song khác.

Sáng nay tiết đầu không có giờ, hai người giường đối diện vẫn đang ngủ say, có thể nghe thấy tiếng ngáy của họ.

Mạc Diệu cũng không biết mình định làm gì, chỉ ngẩn ngơ ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại những hình ảnh trong giấc mơ đêm qua.

Tư Viễn từ giường trên đi xuống.

Cậu ta mặc một chiếc quần dài sẫm màu, nửa thân trên để trần, trèo xuống theo thang cạnh giường.

Đại não Mạc Diệu trống rỗng, cứ thế nhìn chằm chằm vào cậu ta mà ngẩn người.

Tư Viễn dường như chẳng bận tâm đến ánh mắt của Mạc Diệu, cậu ta đứng dưới đất xỏ giày xong xuôi mới giơ tay lấy chiếc áo phông đang vắt trên lan can giường trên, mặc vào.

Mặc áo xong, Tư Viễn liếc nhìn Mạc Diệu một cái rồi đi về phía nhà vệ sinh.

Mạc Diệu cũng sau cái liếc nhìn đó mới thấy có gì đó sai sai, cúi đầu nhìn lại thấy mình từ trên xuống dưới chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t ngồi cạnh bàn, bấy giờ mới vội vàng chui tọt lại vào trong màn.

Trong nhà vệ sinh truyền đến tiếng Tư Viễn đánh răng rửa mặt, một lát sau cậu ta trở ra, đứng cạnh bàn dọn dẹp một chút rồi đi ra ngoài.

Từ đầu đến cuối, Mạc Diệu và cậu ta không có một lời giao tiếp nào, cả hai thậm chí cũng chẳng nghĩ đến việc nhắc lại chuyện tối qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!