Chương 26: (Vô Đề)

Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Đêm hôm đó thật kỳ lạ, Mạc Diệu lại trở về trường trong giấc mơ.

Tầm mắt bỗng chốc trở nên thấp bé, tông màu cũng khác hẳn trước kia. Cậu chậm rãi tiến về phía trước, phát hiện mình lại trở thành một con mèo, đi trên con đường vắng vẻ trong trường.

Mới đầu còn có chút ngơ ngác, sau đó ý thức dần dần tỉnh táo lại, cậu càng thấy khó hiểu hơn. Rõ ràng hai con mèo vẫn đang tạm thời trạm cứu hộ, rõ ràng cậu đã không còn ở trong trường nữa, và rõ ràng đã lâu lắm rồi cậu không còn quay lại trong thân xác mèo nữa.

Mạc Diệu dừng bước, cậu quay đầu nhìn xung quanh một lượt, chẳng biết mình đang kỳ vọng sẽ nhìn thấy ai.

Rồi cậu nhìn thấy chú mèo đen kia, cậu vội vàng chạy tới.

Chú mèo đen đang ngồi trên mặt đất, hai chân trước chụm lại duỗi thẳng. Đầu nó ngẩng lên, những đường nét trên cơ thể và tứ chi đều mượt mà, săn chắc và đầy sức mạnh.

Mạc Diệu lại gần, thấy nó ngẩng đầu nhìn lên nóc của một ngôi nhà thấp phía trước. Cậu nhìn theo hướng đó, thấy trên nóc nhà có một con mèo đang đứng.

Con mèo đó trông vừa quen vừa lạ, Mạc Diệu không chắc mình đã từng thấy nó trong trường hay chưa.

Mạc Diệu lại gần bên cạnh mèo đen, khẽ gọi: "Meo?"

Mèo đen quay đầu lại, dùng cằm cọ cọ l*n đ*nh đầu cậu.

Mạc Diệu xác định được rồi, đây chính là Tư Viễn.

Cả hai cùng nhìn con mèo kia, thấy nó nhảy từ trên nóc nhà xuống. Nói là nhảy có lẽ không chính xác lắm, động tác của nó rất nhẹ nhàng, như thể được gió nâng đỡ mà lướt xuống vậy. Nó đáp xuống cạnh họ không xa, lững thững bước đi.

Mạc Diệu liếc nhìn mèo đen.

Mèo đen dùng đầu hếch vào gáy cậu một cái, rồi đi theo con mèo kia, Mạc Diệu cũng lạch bạch chạy theo.

Con mèo đi phía trước đi ngang qua cổng khu ký túc xá nữ, tiếp tục tiến về phía trước.

Mạc Diệu nhìn thấy chú mèo đực to xác thường gặp trong trường. Nó mới được thả về chưa lâu, lông lá vẫn xù xì bẩn thỉu, mặt mày đầy vẻ hung dữ. Nó vốn đang đứng giữa đường, thấy con mèo kia lại gần liền kêu một tiếng trầm đục, rồi từ từ nằm lăn ra đất, để lộ bụng của mình.

Con mèo kia chẳng thèm đoái hoài gì đến nó, cứ thế đi lướt qua.

Mạc Diệu thì lại có chút sợ con mèo to này sẽ bất thình lình tấn công mình. Dù con mèo này đã là thái giám rồi nhưng uy phong vẫn còn đó, Mạc Diệu không dám trêu vào, thế là cậu nấp sau lưng mèo đen.

Họ đi ngang qua con mèo đực đang nằm dưới đất, đi theo con mèo kia đến trước con hẻm nhỏ bên cạnh nhà ăn.

Mạc Diệu phát hiện cái điện thờ mình thấy ban chiều vẫn còn ở đó.

Con mèo đi phía trước vẫn giữ nhịp bước chân, nhưng nó cứ như đang lướt trong không trung, chân không chạm đất, cuối cùng chui tọt vào trong điện thờ. Ngay sau đó, con mèo biến mất tăm.

Mạc Diệu thấy cảnh tượng này thật quái dị, nếu đó là người chứ không phải mèo, chắc cậu đã la toáng lên có ma và chạy mất dép rồi.

Nhưng nếu ma lại là một con mèo thì mức độ đáng sợ giảm đi đáng kể, ít ra thì loài động vật lông xù trông lúc nào cũng đáng yêu.

Thế là cậu chỉ dán chặt người vào mèo đen hơn một chút.

Ngay đúng lúc này, cái điện thờ cũng biến mất không một dấu vết. Mạc Diệu nhìn thấy phía cuối con hẻm chỉ còn lại một bức tường trống trơn.

Sau đó Mạc Diệu cảm thấy như bị ai đó đẩy mạnh một cái, sau một khoảnh khắc hụt hẫng ngắn ngủi, cơ thể cậu đã trở lại trên chiếc giường êm ái.

Cậu mở mắt, nhìn xung quanh môi Tr**ng X* lạ, một lúc sau mới nhớ ra mình đang ở căn phòng thuê ngoài trường.

Không còn chiếc màn bao phủ, căn phòng trống trải trong đêm đen càng dễ khiến người ta nảy sinh nhiều suy nghĩ viển vông. Cậu quay đầu lại, thấy Tư Viễn vẫn đang ngủ bên cạnh.

Tại sao Tư Viễn không tỉnh? Mạc Diệu cảm thấy lạ, cậu chống nửa thân trên dậy, đưa tay quơ quơ trước mặt Tư Viễn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!