Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Điền Thâm vừa gọi món xong bước ra, thấy Tư Viễn đang đạp xe chở Mạc Diệu định rời đi, vẻ mặt ngơ ngác: "Làm gì thế?"
Mạc Diệu nói: "Có chút việc gấp, bữa này em bao, anh đợi tí nhé." Nói xong liền thúc giục Tư Viễn mau rời đi.
Khi Mạc Diệu và Tư Viễn đến gần ký túc xá nữ, họ mới phát hiện ở cổng đại học tụ tập khá đông người.
Lý Nhã Hàm đợi sẵn ở cửa, thấy Mạc Diệu liền tiến lại gần, chỉ tay về phía những người đang bắt mèo. Mạc Diệu nhìn thấy cô gái tóc ngắn lần trước, và không chỉ có cô ấy, còn có một thanh niên tầm ngoài hai mươi tuổi. Người đàn ông đó thậm chí còn đeo một chiếc găng tay vừa dài vừa dày, trang bị rất đầy đủ.
Đối tượng họ muốn bắt chính là chú mèo đực to xác tên Đại Tráng, kẻ quanh năm nghênh ngang trong trường, chuyên bắt nạt kẻ yếu.
Mạc Diệu định tiến lên theo bản năng, nhưng Lý Nhã Hàm đã kịp giữ tay cậu lại, nói: "Họ không phải bọn ngược đãi mèo đâu, hình như là người của tổ chức cứu hộ nào đó."
Trên áo anh thanh niên kia có đính một chiếc thẻ, quả thực có viết chữ gì đó, nhưng vì đứng xa nên Mạc Diệu nhìn không rõ. Anh ta có vẻ rất thành thục, dùng đồ ăn đóng lon để dụ mèo đến. Đám mèo hoang trong trường vốn không sợ người, khi Đại Tráng lại gần ăn, anh ta liền xách cổ chú mèo bỏ tọt vào lồng.
Cô gái tóc ngắn thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này Mạc Diệu mới tiến lại gần, cậu chắn trước mặt anh thanh niên, hỏi: "Mọi người định đưa con mèo này đi đâu?"
Nhân cơ hội này, cậu nhìn kỹ thẻ tên của anh ta, đúng là thuộc tổ chức cứu hộ động vật.
Anh thanh niên ngẩng đầu nhìn cậu, không nói gì.
Cô gái tóc ngắn bước lên một bước, nói: "Đưa đi thiến."
"Thiến?" Giọng Mạc Diệu đầy vẻ thù địch.
Lúc này anh thanh niên mới lên tiếng: "Chúng tôi đưa nó đi triệt sản."
Mạc Diệu phản ứng lại: "Cắt thằng em của nó á?"
Cô gái nói: "Mèo đực thì là cắt hai quả chuông là được."
Mạc Diệu theo bản năng nhìn con mèo trong lồng, nghĩ đến việc nó sắp thành thái giám, cậu chẳng biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay nên thấy tội nghiệp cho nó nữa.
Bỗng nhiên, Mạc Diệu nhớ ra việc quan trọng nhất, cậu hỏi cô gái: "Mèo hoang trong trường các bạn bắt hết rồi à? Có một con mèo đen và một con mèo xám mập không?"
Cô gái ngẫm nghĩ: "Chúng tôi bắt được ba bốn con rồi, có một con mèo đen, và một con trông giống mèo lai Anh lông ngắn, có phải hai con đó không?"
Cuối cùng Mạc Diệu cũng biết tung tích của hai con mèo, nhưng lòng vẫn chẳng yên: "Mọi người thiến hết chúng rồi à?"
Nói xong, cậu không kìm được mà quay đầu nhìn Tư Viễn một cái.
Tư Viễn vẫn ngồi trên xe đạp, một chân chống đất, lặng lẽ quan sát bọn họ.
Cô gái bảo: "Chưa đâu, phải khám sức khỏe đã, mai mới phẫu thuật."
Nghĩ đến việc bọn họ sắp làm gì với hai con mèo kia, Mạc Diệu bỗng nhiên cảm thấy đồng cảm đến mức thấy đau thay cho chính mình, cậu nói: "Đó là mèo của tôi, các bạn đừng làm bừa nhé!"
"Mèo của cậu?" Cô gái trợn tròn mắt, "Cậu bỏ rơi chúng à?"
Mạc Diệu vội vàng phủ nhận: "Không phải," Cậu bắt đầu tìm cớ, "Tôi vẫn đang cho ăn, chỉ là chưa kịp đưa về nhà thôi."
Cô gái có chút tức giận: "Cậu cho mèo hoang ăn mà không đem đi triệt sản, thế là không được đâu!"
Mạc Diệu không hiểu ý cô: "Tại sao lại không được?"
"Chúng sẽ không ngừng sinh sản, mèo hoang ngày càng nhiều mà không ai nhận nuôi. Thứ nhất là phá hoại môi trường, thứ hai là rất nhiều mèo con rời xa mẹ sẽ không sống nổi qua mùa đông đâu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!