Chương 20: (Vô Đề)

Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Đêm qua ngủ quá muộn và quá say, cả đêm chẳng nằm mơ thấy gì.

Không nằm mơ!

Mạc Diệu choàng tỉnh, ngồi bật dậy trên giường.

Cậu không nằm mơ!

Trong phòng có người, Tư Viễn đang tựa vào cái bàn nhỏ của mình, nghe thấy động tĩnh thì quay đầu nhìn Mạc Diệu.

Mạc Diệu vén màn định nói gì đó nhưng lại đè về.

Tư Viễn dựa lưng vào bàn, nói: "Chỉ có mình tôi thôi."

Mạc Diệu bảo: "Đêm qua tôi không mơ thấy gì cả."

Tư Viễn trông vẫn rất bình tĩnh, chỉ hơi nhíu mày một chút.

Mạc Diệu xuống giường: "Có lẽ nó bị bắt thật rồi."

Chân ghế của Tư Viễn hơi vênh lên một chút, lúc đặt xuống phát ra tiếng "cạch" nhẹ, cậu ấy nói: "Phải tìm cách xem camera trong trường thôi."

"Xem kiểu gì?" Đầu óc Mạc Diệu đang rất rối bời, cậu đi về phía nhà vệ sinh, bỗng dừng bước bảo: "Thử tìm Điền Thâm xem sao."

Điền Thâm là chủ tịch hội sinh viên khoa, quyền lực chẳng biết đến đâu nhưng quan hệ với các giảng viên trong khoa khá tốt, có lẽ sẽ có cách.

Mạc Diệu lấy điện thoại từ trên giường, vội vàng nhắn một tin cho Điền Thâm.

Cậu ngồi bên giường đợi một lát nhưng không thấy hồi âm, đành đặt điện thoại xuống rồi vào nhà vệ sinh.

Đến khi cậu quay ra, Điền Thâm đã nhắn lại ba chữ: "Để lát nữa."

Mạc Diệu đặt điện thoại xuống nhìn Tư Viễn: "Anh ấy bảo lát nữa."

Không biết là lát nữa mới trả lời hay lát nữa mới dẫn đi xem camera.

Tư Viễn nói: "Thì cứ đợi lát nữa thôi."

Giọng Tư Viễn trầm ổn khiến lòng Mạc Diệu cũng dịu lại đôi chút. Ít nhất giờ cũng không còn là con ruồi mất đầu nữa, đã có chút manh mối, cậu chỉ còn cách yên tâm đợi hồi âm từ Điền Thâm.

Lúc cùng Tư Viễn rời ký túc xá, Mạc Diệu hỏi: "Bọn họ đâu rồi?"

"Ra ngoài rồi."

Tiết đầu buổi sáng không có giờ học, bình thường toàn là Tư Viễn ra ngoài sớm, còn Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng ngủ nướng, hôm nay chẳng hiểu sao lại đảo lộn hết cả.

Mạc Diệu theo bản năng đi cùng Tư Viễn tới lán xe đạp, cậu hỏi: "Sao hôm nay bọn họ dậy sớm thế?"

Tư Viễn đáp: "Không biết, chắc thấy tôi chưa đi nên bọn họ đi trước."

Mạc Diệu không kìm được liếc nhìn cậu ấy một cái, Tư Viễn nói câu đó chẳng có chút cảm xúc nào, không phải phàn nàn cũng chẳng phải mỉa mai.

"Thì cũng tại cậu không hòa đồng," Mạc Diệu lẩm bẩm.

"Ừm," Tư Viễn thế mà lại thừa nhận.

Mạc Diệu bóp nhẹ vào eo sau của Tư Viễn rồi nhảy lên yên sau xe đạp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!