Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Tiết học buổi chiều, Mạc Diệu bỗng nhiên trở nên ngượng ngùng. Vừa bước vào lớp, cậu đi thẳng tới ngồi cạnh Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng, liếc nhìn Tư Viễn qua khóe mắt.
Quả nhiên Tư Viễn đi sang phía bên kia lớp, chọn một chỗ trống ở hàng đầu ngồi xuống.
Vốn dĩ Mạc Diệu không muốn ngồi cạnh Tư Viễn, nhưng khi thấy cậu ấy tự đi chỗ khác thật, trong lòng cậu lại cảm thấy không thoải mái.
"Này," Trương Tử Vũ ở bên cạnh gọi.
"Gì?" Ánh mắt Mạc Diệu vẫn đang dán chặt vào lưng Tư Viễn.
"Sao mày với Tư Viễn dạo này thân nhau thế?"
"Có à?" Mạc Diệu không trả lời trực tiếp.
Trần Tân Dũng đột nhiên mỉa mai một câu: "Đại thiếu gia đang đi trải nghiệm cuộc sống của sinh viên nghèo đấy à?"
Mạc Diệu quay sang nhìn cậu ta: "Ai là đại thiếu gia? Mày à?"
Dù chưa vào tiết nhưng trong lớp đã khá đông sinh viên, hơn nữa lại là tiết học chung của hai lớp nên ai nấy đều hạ thấp giọng.
Trần Tân Dũng nói: "Chẳng lẽ không phải là đại thiếu gia phòng mình à? Muốn chơi với ai thì chơi, giờ lại coi thường bọn tao rồi chứ gì?"
Trương Tử Vũ vội vàng can ngăn: "Nói năng cái kiểu gì thế không biết."
"b*nh h**n." Mạc Diệu cau mày, "Tao thích chơi với ai là quyền của tao, liên quan gì đến mày? Có phải học sinh tiểu học đâu mà quản. Vả lại Tư Viễn chưa từng nói xấu mày một câu nào, bớt kiếm chuyện vô cớ đi."
Nói xong, cậu cầm sách đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi đi thẳng về phía Tư Viễn.
Trên bàn Tư Viễn vẫn đặt chai nước khoáng uống dở, cậu ấy tựa lưng vào ghế, cúi đầu lật giở cuốn giáo trình.
Mạc Diệu đi đến chỗ trống bên cạnh cậu ấy rồi lại cảm thấy hối hận, định tìm chỗ khác ngồi thì Tư Viễn đã ngẩng đầu lên hỏi: "Sao không ngồi xuống?"
Mạc Diệu đành phải ngồi xuống.
Cả hai đều im lặng, Mạc Diệu vẫn còn nghĩ về chuyện Tư Viễn xoa đầu mình, nhưng cậu không thể hỏi thẳng: Tại sao cậu lại xoa đầu tôi? Hơn nữa cụm từ "xoa đầu tôi" nghe cứ ám muội thế nào ấy.
Mạc Diệu một tay chống đầu nhìn lên giảng viên đang chuẩn bị bài, tay kia cầm cây bút xoay xoay giữa các ngón tay để xoa dịu sự bồn chồn trong lòng.
Tư Viễn thì tựa lưng vào ghế với tư thế rất thoải mái, cánh tay còn gác lên thành ghế.
Cây bút của Mạc Diệu thỉnh thoảng lại rơi khỏi kẽ ngón tay, đập xuống bàn phát ra tiếng "cạch cạch".
Tư Viễn đột nhiên đưa tay ra, lấy luôn cây bút của cậu đi.
"Làm gì đấy?" Mạc Diệu ngồi thẳng người dậy.
"Ồn quá," Tư Viễn nói, "Giảng viên nhìn cậu kìa."
Mạc Diệu ngồi ngay ngắn lại, dựa vào ghế nhìn lên bảng.
Khuỷu tay Tư Viễn chạm vào cánh tay cậu, Mạc Diệu bỗng nhiên cảm thấy bận tâm một cách lạ lùng, cậu nhích tay đi một chút, lát sau lại khoanh tay lại.
Lúc tan học, Tư Viễn dọn đồ đạc trên bàn rồi đứng dậy, cậu ấy nói với Mạc Diệu: "Tôi đi làm đây."
Mạc Diệu ngước lên nhìn cậu ấy: "Ừm."
"Lát nữa về tôi đi tìm mèo cùng cậu." Nói xong, Tư Viễn nhanh nhẹn bước ra khỏi lớp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!