Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Bữa cơm ăn được một nửa, ngoại trừ Ngô Tịnh Nghiên nói nhiều ra thì không khí vẫn không thể sôi nổi lên được.
Hôm nay không phải cuối tuần nên trung tâm thương mại không đông khách, khách ăn cơm cũng ít. Trong tiệm đồ nướng, chỉ có bàn của họ là ngồi cạnh cửa sổ, nhà hàng trẻ em bên cạnh lại càng vắng vẻ, đến khi bọn Mạc Diệu sắp ăn xong, con gấu bông kia đã ngồi xuống ghế trước cửa tiệm đồ nướng.
Ngô Tịnh Nghiên đã buông đũa, cô nàng một tay chống má, đột nhiên nói: "Hôm nay tớ có mời Tư Viễn mà cậu ấy không chịu đến."
Lý Nhã Hàm lập tức buông đũa, dường như chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa.
Ngô Tịnh Nghiên lại nói: "Cậu ấy không hợp với cậu đâu, hay là cậu xem Mạc Diệu thế nào đi?"
Mạc Diệu liếc nhìn Ngô Tịnh Nghiên không nói gì.
Dường như Ngô Tịnh Nghiên có chút hưng phấn đến mức không kiểm soát được cái miệng mình, tiếp tục nói: "Gia cảnh nhà Tư Viễn không tốt đâu."
Lý Nhã Hàm bỗng nhiên nổi giận: "Đừng nói nữa có được không!"
Ngô Tịnh Nghiên bị cô bạn quát cho ngẩn người: "Cậu gắt với tớ làm gì?"
Lý Nhã Hàm hít sâu một hơi, dù sao cũng là người tính tình mềm mỏng, cô nén giọng nói: "Không phải cậu đang đón sinh nhật à? Nói mấy chuyện này làm gì?"
Ngô Tịnh Nghiên bắt đầu bám sát không chịu buông tha: "Cậu cũng biết tớ đang đón sinh nhật à, vì giúp cậu theo đuổi Tư Viễn mà tớ đã làm bao nhiêu việc? Thế mà cậu còn gắt với tớ trong ngày sinh nhật của tớ?"
Lý Nhã Hàm nói: "Tớ nhờ cậu giúp tớ theo đuổi Tư Viễn bao giờ?"
"Chẳng phải cậu bảo thích Tư Viễn ư?"
"Tớ coi cậu là bạn nên mới kể là tớ thích Tư Viễn, tớ có bảo nhờ cậu giúp tớ theo đuổi cậu ấy không?"
Trong ấn tượng của Mạc Diệu, đây là lần đầu tiên cậu thấy Lý Nhã Hàm có thái độ cứng rắn như vậy. Vì mối quan hệ với Ngô Tịnh Nghiên nên cậu và Lý Nhã Hàm cũng tiếp xúc với nhau không ít, cậu luôn thấy Lý Nhã Hàm lầm lì, giống như một cái đuôi đi theo Ngô Tịnh Nghiên vậy.
Nhưng ai mới là cái đuôi của ai chứ? Tính tình hiền lành không có nghĩa là không có suy nghĩ, miếng đất sét bị nhào nặn lâu ngày cũng sẽ từ từ mất nước mà trở nên cứng cáp thôi.
Trước những lời chỉ trích của Lý Nhã Hàm, Ngô Tịnh Nghiên cảm thấy ấm ức, cô nàng nói: "Tớ không giúp cậu thì cậu còn chẳng nói chuyện được với Tư Viễn quá hai câu!"
"Là cậu muốn nói chuyện với cậu ấy hay là tớ muốn?" Lý Nhã Hàm đỏ bừng mặt vì tức giận.
Ngô Tịnh Nghiên hơi ngẩn ra, rồi đáp ngay: "Tớ muốn cái gì? Tớ có thích cậu ấy đâu."
"Cậu có thích cậu ấy hay không cũng chẳng ngăn được việc cậu thấy hứng thú với cậu ấy và muốn vờn cậu ấy!" Lý Nhã Hàm buột miệng nói ra.
Sắc mặt Ngô Tịnh Nghiên trở nên khó coi.
Lý Nhã Hàm nói xong những lời này dường như hơi hối hận, cô không nói thêm gì nữa, chỉ có lồng ngực là vẫn phập phồng dữ dội, cảm xúc mãi không bình tĩnh lại được.
Ngô Tịnh Nghiên chậm rãi nói: "Cậu không có ai thích thì cũng không có nghĩa là tớ không được giao thiệp bình thường với các bạn nam khác chứ?"
Lý Nhã Hàm mấp máy môi, rồi dùng răng cắn chặt môi dưới, không biết là vì vụng về không biết cãi lại thế nào hay là không nỡ tiếp tục nói ra những lời khó nghe.
Mạc Diệu theo bản năng muốn lên tiếng, hơi do dự một chút vẫn không nói gì, cậu chú ý thấy mắt Lý Nhã Hàm đã đỏ hoe, nhưng cô lại cố cắn môi, rõ ràng là không muốn khóc ở đây.
Thế là Mạc Diệu giơ tay nhẹ nhàng vỗ vai Lý Nhã Hàm, bảo: "Chúng ta về thôi."
Lý Nhã Hàm ngẩn ngơ, lập tức đứng dậy theo Mạc Diệu.
"Không được đi!" Ngô Tịnh Nghiên rõ ràng đã nổi giận, "Mạc Diệu, không được đi!"
Mạc Diệu nói: "Tôi đưa Lý Nhã Hàm về, hai người cứ đón sinh nhật vui vẻ đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!