Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Người đứng trước mặt dĩ nhiên là Tư Viễn.
Vừa nãy Mạc Diệu đâm sầm vào người cậu ta, lúc này khoảng cách giữa hai người quá gần, Tư Viễn đứng im không nhúc nhích, chỉ có thể là Mạc Diệu lùi lại nửa bước.
Tối quá, chẳng ai nhìn rõ ai cả.
Tư Viễn hỏi: "Cậu ở đây nghe lén chúng tôi nói chuyện à?"
Mạc Diệu suýt chút nữa thì tức quá hóa cười: "Cậu là ai chứ? Ai mà thèm nghe lén các người nói chuyện!"
Cậu từ từ hít sâu một hơi, tự trấn tĩnh lại, hỏi ngược lại: "Cậu đang nói chuyện với ai thế?"
Tư Viễn không trả lời.
Mạc Diệu đứng trong bụi cỏ lâu nên cảm thấy có mấy con côn trùng nhỏ bay quanh chân, cậu sợ muộn quá ký túc xá đóng cửa, không có tâm trí dây dưa với Tư Viễn ở đây, dùng đèn pin xua xua quanh chân đuổi muỗi, quay người vòng qua Tư Viễn rời đi. Sau đó, tiếng bước chân phía sau cũng vang lên, Tư Viễn đi theo sau lưng Mạc Diệu.
Mạc Diệu đột nhiên dừng bước, quay người bật đèn pin, chiếu luồng sáng mạnh vào mặt Tư Viễn. Đồng tử Tư Viễn co lại, hơi nghiêng mặt, mí mắt rủ xuống để tránh ánh sáng.
Giọng điệu Mạc Diệu không mấy khách khí: "Đừng có đi theo tôi."
Tư Viễn vậy mà không tức giận, cậu ta nói: "Tôi đến trước, không phải đi theo cậu."
Mạc Diệu hỏi: "Thế cậu định đi đâu?"
"Về ký túc xá."
Mạc Diệu quay người, giơ đèn pin chỉ về hướng ký túc xá: "Cậu đi đường kia."
Cậu lại chỉ sang hướng khác: "Tôi đi đường này."
Giơ tay vẫy vẫy: "Tạm biệt."
Cậu không thèm quản Tư Viễn nữa, chuyên tâm đi tìm con mèo của mình. Tiếc là vẫn không thu hoạch được gì.
Đêm đến, Mạc Diệu tỉnh dậy trong cơ thể mèo nhỏ, cậu nhìn xung quanh một lượt, thấy mình đang cuộn tròn sau một bức tường cao lớn, xung quanh được che chắn bởi các thùng carton, giống như đã xây một cái tổ ở đây. Cậu thò đầu ra ngoài, nhìn ngó xung quanh một hồi vẫn chưa hiểu rõ đây là đâu. Vết thương trên lưng bắt đầu đau âm ỉ, Mạc Diệu theo bản năng quay đầu lại nhưng hoàn toàn không l**m tới được.
Đột nhiên, một bóng dáng linh hoạt nhảy xuống chiếc thùng carton bên cạnh, gần như không có tiếng động, chỉ thấy chiếc thùng hơi lún xuống một chút.
Lúc đầu Mạc Diệu sợ hãi rụt đầu lại, khi nhìn rõ đó là con mèo đen cùng đi lang thang với mình thì mới thò đầu ra lần nữa. Không ngờ đầu vừa cao hơn thùng carton được nửa đoạn, mèo đen đã giơ một cái vuốt ấn đầu cậu xuống.
"Meo—" Mạc Diệu còn chưa kịp kêu hết tiếng.
Đợi mèo đen thu vuốt lại, cậu lại thò đầu ra lần nữa, kết quả lại bị mèo đen ấn xuống một cái.
Mạc Diệu có chút ấm ức, đang định phản đối thì mèo đen không biết từ đâu lôi ra một túi nilon thức ăn cho mèo mang vào. Đại não cảm thấy lúc này mình có việc quan trọng hơn, nhưng cái bụng thì rõ ràng không phục, Mạc Diệu chịu thua, vùi đầu vào ăn thức ăn cho mèo trước.
Trong lúc cậu đang chuyên tâm ăn uống, mèo đen đột nhiên lại l**m vào lưng cậu một cái. Vì không có sự báo trước, Mạc Diệu tức khắc cảm thấy một luồng ngứa ngáy ấm áp và ẩm ướt leo từ sau lưng lên tận đỉnh đầu. Cậu lập tức ngừng ăn, nhưng không hiểu sao lại không dám ngẩng đầu lên.
Kể từ đêm trở thành mèo đến nay, suốt bao nhiêu ngày qua đều nhờ con mèo đen này nuôi dưỡng, Mạc Diệu đã quen với việc dựa dẫm vào đối phương. Tuy nói ra thì hơi mất mặt nhưng đã muốn dựa dẫm thì không thể làm trái ý người ta, dù bây giờ sự l**m láp của đối phương làm cậu cảm thấy khó chịu, Mạc Diệu cũng không tiện ra mặt từ chối, chỉ có thể lén lút dịch chân về phía góc tường. Thế rồi mèo đen l**m luôn cậu vào tận góc tường.
Một lát sau, mèo đen dường như đã thỏa mãn, nó nhảy lên nằm trên thùng carton, nằm xuống khẽ phe phẩy đuôi. Mạc Diệu ngây người ăn hết chỗ thức ăn, ngẩng đầu nhìn mèo đen một cái, chợt nhớ ra việc quan trọng: Cậu phải tiêm vaccine dại.
Cậu đặt hai chân trước lên mép thùng carton muốn nhảy ra ngoài.
Mèo đen lại giơ vuốt ấn đầu cậu đẩy ngược trở lại.
Mạc Diệu thử lại lần nữa, lại bị đẩy lại lần nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!