Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Mạc Diệu thực sự không muốn lùi bước, bộ não chỉ huy cậu phải cứng rắn lên, nhưng hai chân sau đã thoát khỏi sự kiểm soát của đại não, tự động rụt lại nửa bước. Lần này không có sự chuẩn bị trước, hai con mèo đi đầu đã lao về phía Mạc Diệu.
Khoảnh khắc đó, Mạc Diệu cảm thấy mình bị một lực cực mạnh vồ trúng suýt thì lộn nhào, lúc bay trên không trung cứ như cảnh quay chậm trong phim, và một khi bốn chân chổng lên trời, cơ thể bị trọng lực kéo xuống, lưng lập tức đập xuống đất. Không cho cậu một chút thời gian th* d*c nào, một con mèo đã đè lên người cậu.
Không kịp nghĩ nhiều cũng chẳng rõ là con mèo nào, Mạc Diệu co người lại, vung vuốt cào loạn xạ, theo bản năng tung ra một chiêu thỏ đạp, cậu chắc chắn là đã đạp trúng thứ gì đó, nhưng cũng bị thứ gì đó cào trúng.
Trong nháy mắt, lông mèo bay đầy trời.
Đồng thời, Mạc Diệu có thể nhìn thấy qua khóe mắt hai con mèo khác cũng lao tới, nhưng bước chân của chúng rõ ràng đã bị con mèo đen đang mai phục trong bóng tối làm cho rối loạn. Mạc Diệu nghe thấy một tiếng mèo kêu sắc lẹm, ba con mèo chạm một cái là tách ra ngay, mèo đen bốn chân bám chặt mặt đất, sống lưng ép xuống, khí thế oai hùng, rõ ràng đang chiếm ưu thế.
Con mèo đang đè Mạc Diệu cũng vội vàng lộn người nhảy ra, rõ ràng là kiêng dè mèo đen, lùi lại vài bước đối đầu với nó. Mạc Diệu cũng vội vàng đứng dậy, đứng sau lưng mèo đen để trợ thế. Ba con mèo cứ phát ra những tiếng gầm gừ khàn khàn như đang đe dọa từ trong cổ họng. Ánh mắt Mạc Diệu đảo qua mặt chúng, đột nhiên nhận ra có lẽ chúng đang đối thoại, nói gì nhỉ? Biết đâu là đang bày binh bố trận.
Đến giây phút này, lần đầu tiên Mạc Diệu cảm thấy tiếc nuối vì mình không phải là mèo thật, nên không cách nào phân biệt được rốt cuộc chúng có ý gì.
"Meo~" Cậu khẽ kêu một tiếng, cũng muốn ra hiệu cho mèo đen, kết quả mèo đen chẳng thèm để ý đến cậu.
Thế rồi, ba con mèo đột ngột hành động, tất cả đồng loạt lao về phía mèo đen.
Mạc Diệu cũng từng xem mèo đánh nhau, thường là chửi bới thì nhiều chứ động tay động chân thì ít. Nhưng lần này, ba con mèo hùng hổ tấn công mèo đen, móng vuốt vung lên vù vù, thân hình nhảy nhót tạo thành những tàn ảnh. Mèo đen quá đen, bị ba con mèo vây ở giữa nên càng không nhìn rõ, chỉ một lát sau đã thấy lông mèo bay lả tả, rõ ràng là cuộc chiến đang diễn ra vô cùng ác liệt.
Mạc Diệu ngẩn người không quá hai giây, nhận ra mình không thể ngồi yên đứng nhìn, liền liều mạng xông lên tham gia vào cuộc hỗn chiến. Nhất thời đâu đâu cũng thấy móng vuốt mèo và những tiếng gầm gừ khàn đặc. Mạc Diệu quay cuồng đầu óc, chỉ thấy một lát sau, trước mắt bỗng rộng thênh thang, ba con mèo hoang đã rút lui.
Bọn chúng ba chọi hai không thắng được nên nối đuôi nhau bỏ chạy, con mèo cuối cùng chạy chậm một chút, liền ngã lăn ra đất lộ bụng ra tỏ ý yếu thế, mèo đen lạnh lùng nhìn nó, không truy kích nữa.
Chỉ có Mạc Diệu là chưa đứng dậy ngay, cậu nằm bò trên mặt đất th* d*c, thấy xung quanh vẫn còn vương vãi bụi bặm và lông mèo, cái bụng mềm mại của cậu phập phồng kịch liệt, tim đập thình thịch, đợi đến khi nhịp tim chậm lại, cậu mới cảm thấy trên lưng một cơn đau rát buốt.
Cậu bị cào bị thương rồi.
Đau thì đau thật nhưng cũng chưa đến mức làm người ta mất trí, Mạc Diệu nằm im hồi lâu, vì trong đầu cậu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ: "Liệu có bị bệnh dại không nhỉ? Có cần đi tiêm phòng không?"
Mèo đen chậm rãi tiến lại gần hai bước, đứng trước mặt cậu.
Mạc Diệu vẫn không nhúc nhích, đầu óc rối bời suy nghĩ: "Vaccine dại phải tiêm trong vòng hai mươi bốn giờ mới có tác dụng đúng không? Một con mèo đến bệnh viện thì có ai tiêm cho không nhỉ?"
Mèo đen hơi cúi đầu, ghé sát mũi ngửi ngửi.
Trong lòng Mạc Diệu đầy nỗi sợ hãi: "Vaccine dại phải tiêm liên tục ba mũi hay năm mũi ấy nhỉ? Một con mèo đi bệnh viện thì có người tiêm cho không? Chờ đã," cậu đột nhiên sực tỉnh: "Ai l**m mình đấy?"
Mèo đen lại l**m cậu một cái.
"Làm gì mà l**m tôi?" Mạc Diệu hoảng hốt muốn đứng dậy, đồng thời lại nghĩ, nếu vết thương có virus dại thì liệu mèo đen có bị lây không. Cậu không đứng dậy được vì bị mèo đen dùng vuốt ấn xuống.
Mèo đen ấn cái đầu to của cậu xuống đất, mạnh mẽ và dứt khoát l**m vết thương cho Mạc Diệu.
Mạc Diệu ngẩn người ra.
Thỉnh thoảng cậu có xem video ngắn, thấy hai con mèo ôm nhau l**m lông, một con luôn mạnh mẽ lấn lướt, con kia thì ngây ngô ngoan ngoãn không dám phản kháng.
Bây giờ cậu chính là con mèo ngây ngô ngốc nghếch đó, những suy nghĩ về bệnh dại bị cắt ngang, cậu cảm nhận được cái lưỡi mềm mại nhưng đầy gai nhỏ của mèo đen l**m qua lưng mình, vết thương trở nên ẩm ướt, không còn đau như thế nữa, lớp lông cạnh vết thương cũng ướt đẫm, dán chặt vào lưng. Cảm giác bị áp chế không dễ chịu cho lắm, nhưng cảm giác được l**m láp lại không đến nỗi tệ, tâm trí Mạc Diệu hỗn loạn, dần dần đánh mất cả ý thức.
Ngày hôm sau đi học, Mạc Diệu gục mặt xuống bàn, ngón tay lướt qua một vết xước thô ráp trên mặt bàn, trong đầu lại hiện lên cảm giác được l**m láp đêm qua.
Thật kỳ quặc, thực sự rất kỳ quặc! Nhưng lại có chút luyến tiếc…
Đúng là điên thật rồi. Cậu kéo quyển sách lại, che khuất mặt mình.
Lúc tan học, Mạc Diệu gọi Lý Nhã Hàm đang đi ngoài phòng học lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!