Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Sau này nhớ lại, Mạc Diệu mới nhận ra mọi sự bất thường đều bắt đầu từ đêm hôm đó, khi cậu ở lại ký túc xá một mình.
Đêm ấy, phòng ký túc xá bốn người chỉ có một mình cậu, Trần Tân Dũng nằm giường đối diện giường của cậu đã lên lớp tự học, Trương Tử Vũ nằm giường trên của Trần Tân Dũng thì đi hẹn hò với cô bạn gái mới tán đổ, còn người nằm giường trên của cậu… sao cũng được, người đó không quan trọng.
Ký túc xá có hai chiếc giường tầng, một đầu kê sát tường, giữa hai giường là cửa sổ, bên dưới cửa sổ là bàn học của Mạc Diệu và Trần Tân Dũng đặt cạnh nhau.
Lúc đó Mạc Diệu đang ngồi trước bàn học, đeo tai nghe đọc sách. Tiếng nhạc ồn ã trong tai nghe rất lớn, át đi mọi tạp âm bên ngoài. Trong môi trường như thế, Mạc Diệu ngược lại càng dễ tập trung hơn, dồn hết tâm trí vào cuốn sách chuyên ngành trước mặt.
Đèn trần trong phòng không bật, chỉ có chiếc đèn bàn nhỏ trên bàn Mạc Diệu tỏa ra ánh sáng. Bóng của cậu trải dài từ mặt đất lên tận bức tường đối diện, mỗi lần cậu cử động, cái bóng cũng cử động theo. Thỉnh thoảng ngẩng đầu, tấm kính cửa sổ phản chiếu rõ mồn một khuôn mặt cậu, còn bụi cây bên ngoài cửa sổ lại nhòa đi trong bóng tối.
Ngồi lâu, Mạc Diệu bắt đầu cảm thấy mệt, cậu giơ tay vươn vai, đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ. Lần này, trước khi kịp nhìn thấy chính mình, cậu đã nhìn thấy một khuôn mặt khác: Tròn trịa đầy lông lá, đôi mắt vừa tròn vừa sáng đang áp sát vào cửa kính nhìn chằm chằm vào cậu.
Tiếng trống dồn dập trong tai nghe nện thẳng vào tim Mạc Diệu, cậu mất một lúc mới nhận ra đó là một con mèo.
Trong khuôn viên trường có rất nhiều mèo hoang, đặc biệt là phía ký túc xá nữ, con nào con nấy đều được nuôi béo mầm. Tòa nhà của Mạc Diệu chỉ cách ký túc xá nữ một bức tường, nên chuyện mèo hoang ghé thăm là lẽ thường tình.
Phòng này ở tầng ba, ngoài cửa sổ toàn là cây cổ thụ, chắc con mèo này đã leo theo cành cây mà lên đây.
Mạc Diệu nhìn nó một lúc, hy vọng nó sẽ tự rời đi.
Thế nhưng con mèo hoang cứ áp mặt vào kính ngó nghiêng, bốn chân đan vào nhau giẫm trên bậu cửa sổ hơi hẹp, cơ thể cố gắng co lại, dường như chẳng có ý định rời đi.
Trong tai nghe, một bản nhạc vừa kết thúc, âm thanh sôi động vụt tắt, tiếng động bên ngoài trở nên rõ rệt hơn.
Ngay khoảnh khắc đó, con mèo đột nhiên giơ vuốt trước lên, cào mạnh vào kính cửa sổ, tiếng động chói tai vang vọng khắp căn phòng trống huơ trống hoác.
Mạc Diệu theo bản năng tháo tai nghe ra, đứng bật dậy.
Con mèo bên ngoài cửa sổ không hề có ý định dừng lại, vẫn dùng vuốt ra sức cào vào tấm kính, âm thanh càng lúc càng rợn người.
Mạc Diệu cảm thấy bất an lạ thường, cậu giơ tay vỗ vào kính để dọa con mèo đi, nhưng nó chỉ khựng lại một lát rồi hành động lại càng quyết liệt hơn.
Mạc Diệu không chịu nổi tiếng động chói tai ấy, cậu rướn người mở chốt dưới của cửa sổ, đẩy cánh cửa kính kiểu cũ ra ngoài. Khung cửa gỗ phát ra tiếng cọt kẹt do ma sát. Ý định của Mạc Diệu là muốn đuổi con mèo đi, cậu nghĩ chỉ cần mình đẩy cửa, con mèo sẽ không còn đủ chỗ đứng trên bậu cửa mà phải nhảy lại xuống cây.
Nhưng khung cửa mới đẩy ra được một khe hẹp thì bị kẹt, cậu buộc phải dùng sức hơn, chẳng ngờ đẩy hơi quá tay, cánh cửa bật mạnh ra ngoài, hất văng con mèo xuống dưới.
Mạc Diệu chỉ nghe thấy tiếng con mèo rơi xuống dưới, cọ xát giữa các lùm cây. Cậu vội vàng rướn người ra nhìn xuống, một chân quỳ hẳn lên bàn, cả nửa thân trên gần như thò ra ngoài cửa sổ, nhưng cậu không thấy con mèo rơi đâu cả.
Bên ngoài cây cối rậm rạp, dưới lầu là một bãi cỏ, không có đèn đường chiếu tới nên từ đây chẳng nhìn rõ được gì. Mạc Diệu chỉ nghe thấy tiếng động lạch cạch trong bụi cỏ, nhưng không biết con mèo có hạ cánh an toàn rồi đi mất hay không.
Trong lòng có chút bất an, cậu đứng bên cửa sổ ngó nghiêng một hồi, rồi dứt khoát xách ấm nước xuống lầu đi lấy nước.
Khi rời khỏi tòa nhà ký túc xá, Mạc Diệu cố ý đi vòng qua bụi cỏ để xem thử. Cậu không thấy con mèo nào ở đó, cả mèo sống lẫn mèo chết đều không thấy.
Nghĩ lại cũng đúng, loài mèo vốn nhanh nhẹn, không lẽ nào rơi từ tầng ba xuống mà lại mất mạng được. Mạc Diệu thấy mình nghĩ quá nhiều, cậu thở phào một cái, không để tâm đến chuyện đó nữa.
Thế rồi, bắt đầu từ đêm hôm đó, cậu nằm mơ.
Trong giấc mơ, cậu biến thành một con mèo. Chẳng đầu chẳng đuôi, giấc mơ bắt đầu đột ngột với cảnh bầu trời đêm và một vầng trăng treo lơ lửng. Cậu đứng dưới bầu trời đêm, trên nóc nhà, bốn chân chạm đất, móng vuốt bất giác cào nhẹ lên lớp ngói. Luồng không khí lạnh của ban đêm lướt qua mặt, thổi vào ria mèo khiến chúng rung rinh nhè nhẹ.
Con người thường chỉ khi tỉnh dậy mới biết mình nằm mơ, nhưng Mạc Diệu lúc này vẫn chưa tỉnh, cậu chìm đắm trong giấc mơ, đinh ninh một cách rõ ràng rằng mình đã biến thành mèo. Đại não vẫn còn mụ mị: Tại sao cậu lại thành mèo? Cậu vốn là mèo nhưng cứ tưởng mình là con người, hay cậu vốn là con người mà đột nhiên lại hóa thành mèo?
Mạc Diệu nhìn xung quanh, cậu thấy tòa nhà sáu tầng phía trước, đó chính là ký túc xá cậu đang ở.
Cậu nhấc chân bước tới, nhưng không lường trước được mái ngói vốn nghiêng, cũng chưa thạo việc dùng vuốt bám trụ mặt đất. Cơ thể cậu đột ngột nghiêng đi, cả người, hay nói đúng hơn là cả con mèo lăn lông lốc theo mái ngói, lăn thẳng đến mép mái hiên. Cậu cố gắng bám vào gờ mái nhưng không cứu vãn được gì, cứ thế rơi thẳng xuống đất.
Trong cảm giác hụt hẫng rõ rệt khi rơi tự do, cậu hoảng loạn tột độ, không kịp xoay xở cơ thể linh hoạt của mình, cứ thế để mặc cho bốn chân chổng lên trời mà rơi xuống. Khoảnh khắc cuối cùng cậu nhắm mắt lại, nhưng cơn đau đớn khi va chạm vào nền đất cứng không hề xuất hiện. Phía dưới lưng là thứ gì đó mềm mại mà chắc chắn, cậu mở mắt ra, nhìn thấy chiếc màn màu trắng trên đỉnh đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!