Chương 8: Chụp ảnh chung

Một câu của Diêu Thư Hàm làm Thư Nhan cùng Doãn Đại Bằng sững sờ.

"Diêu đại tài nữ, sao cô có thể đem Thư lão sư so với cá mắm hả?" Doãn Đại Bằng oán trách Diêu Thư Hàm, lại lấy lòng Thư Nhan. "Thư lão sư, Diêu lão sư luôn là như vậy, nói đùa cô thôi, đừng để tâm nha."

Thư Nhan không cảm thấy có gì đáng giận cả, chỉ là sau Quốc khánh cô có một cảm giác khó hiểu, Diêu Thư Hàm giống như con mèo xù lông vậy, tính khí ngang ngược kiêu ngạo như Cleopatra*, so với Dưa chua càng khó hầu hạ hơn. Lẽ nào mình vô tình là cho cô ấy tức giận chăng? Thư Nhan cẩn thận nhớ lại những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian cô cùng Diêu Thư Hàm ở chung sau ngày Quốc Khánh, không có gì đặc biệt nha...

(Cả truyện và phim được hư cấu từ nhân vật nữ hoàng Ai Cập cổ đại Cleopatra VII (69 TCN-30TCN). Nữ hoàng đó đến ngày kén chồng đã giết tất cả người hỏi cô ấy làm vợ.)

"Không có chuyện gì, cô ấy nổi cáu với tôi đó mà." Thư Nhan quay đầu nhìn về phía thao trường, vừa khéo tránh đi khuôn mặt tươi cười của Doãn Đại Bằng 'hiến dâng' cho cô, ánh mắt cô sáng lên, lớn tiếng nói

"Doãn lão sư, đến đây nhanh lên, đến lớp anh rồi kìa."

Từ chỗ khúc quanh trên thao trường đi tới một đội hình đen nhánh, bọn trẻ ở bên trong mặc đồng phục áo choàng phép thuật Harry Potter, một người cưỡi trên cây chổi dài dùng để quét lá rụng trên đường phố, bước đi miễn cưỡng có thể xem là bước đi đồng đều hướng tới sát đài dành cho chủ tịch.

Đến đài chủ tịch, một đứa nhỏ thân hình thấp bé bước ra từ trong đội hình, 'xoạt' một tiếng từ trong tay áo choàng rút ra cây đũa phép, chỉ về phía đài, sau đó hét lớn vào micro được đính trên cổ áo : "Up! Up! Up!"

Trên đài chủ tịch, hiệu trưởng phó hiệu trưởng bị đũa phép chỉ trúng lại nhốn nháo, ánh mắt của mọi người đều dồn về phía đứa nhỏ đó, chỉ có phó hiệu trưởng đen mặt lại, vẻ mặt âm trầm vỗ vỗ bàn.

"E hèm, đây là lớp của lão sư nào?"

Diêu Thư Hàm cùng Thư Nhan đều hướng về phía Doãn Đại Bằng ' tặng' hắn ánh mắt bi thương

"Lá gan của anh thiệt là lớn."

"Phó hiệu trưởng Trần, xin lỗi, là tôi quản lí không tốt học sinh của mình, trở về tôi sẽ dạy dỗ lại bọn chúng."

Doãn Đại Bằng vội vàng hướng về khán đài bên dưới hô lớn, trong lòng hắn không ngừng kêu khổ, có trời mới biết chuyện gì thế này, làm sao đội hình khai mạc với lúc diễn tập không giống nhau? Sao không đứa nào trong lớp nói cho cái chủ nhiệm như hắn biết đội hình diễn tập đã thay đổi! Này này này, đám hùng hài tử này, về xem ta có cắt đầu các ngươi hay không!

Trời ơi lần này quá lố rồi, lại đắc tội hiệu trưởng với phó hiệu trưởng coi như tiền lương tháng này đổ sông đổ biển rồi...

Thật đúng là nhọc nhằn khổ sở nhiều năm, giờ thoáng một cái lại trở về trước giải phóng.

Toàn trường một trận cười vang, hiệu phó Trần sắc mặt càng tệ hơn, có thể nói là đen như mực vậy.

"Doãn Đại Bằng lão sư phải không, tiết 1 tự học buổi tối anh đến phòng làm việc của tôi một chuyến." nói xong, cô ta đẩy kính một cái.

Doãn Đại Bằng rất muốn ngồi xổm góc tường vẽ vòng tròn.

"Được..." hắn đứng lên nhảy xuống khán đài, muốn đến thao trường tìm khu chỗ ngồi của lớp 14.

"Doãn tử à, anh đi đâu vậy?"

Diêu Thư Hàm gọi hắn, khóe mắt rõ ràng còn mang theo tiếu ý 'cười trên nỗi đau khổ của người khác'.

Doãn Đại Bằng nghiến răng nghiến lợi.

"Tôi đi tìm đám vương bát đản kia tính sổ, chiều hôm qua diễn tập không phải như vậy, chỉ một buổi tối mà nam biến thành nữ, thật sự là kì quái!" Nói xong, hắn dò xét một hồi rồi đi về hướng của các 'tiểu phù thủy', vội vội vàng vàng chạy đi báo thù.

Rất nhanh, với các thủ đoạn từ các đội khác cùng với các kiểu quần áo mới mẻ liền thu hút sự chú ý của mọi người. 'Sự kiện của lớp 14' trong chốc lát liền lắng xuống.

"A

- chỗ này không có ai, ôi chao, hình như tôi có hai chỗ ngồi lận đó." Thư Nhan dùng tay chỉ chỉ cái ghế nhựa của Doãn Đại Bằng vừa ngồi vẫn còn ấm, dư quang lén nhìn về phía Diêu Thư Hàm.

Diêu Thư Hàm hết sức chuyên tâm xem lễ khai mạc, làm bộ không nghe thấy Thư Nhan nói chuyện.

Thư Nhan dịch dịch mông sang ngồi bên cạnh Thư Hàm.

"Ừm, tới xem một chút coi tầm nhìn như thế nào." Rồi trở về chỗ cũ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!